Ăn cơm trưa xong, Lâm Cảnh phải trở về công ty để xử lí công việc, Lục Chẩm Tuyết cũng có một cuộc hẹn bàn công việc với người khác.
Hai người tách nhau ở trước cửa công ty, Lục Chẩm Tuyết lái xe đến đường Nam Ngô.
Nói là bàn công việc thế thôi, thật ra chỉ đến nói chuyện hợp tác với một người chị làm ở công ty điện ảnh và truyền hình mà thôi, hai người bàn công việc xong, lại ngồi trò chuyện một hồi.
Đến khi ra khỏi quán cà phê, đã là bốn giờ chiều.
Lục Chẩm Tuyết lái xe về nhà, lúc đến nơi thì mới hơn năm giờ.
Cô trở về phòng ngủ lấy máy tính, vừa hợp hòm thư điện tử ra thì nhận được hợp đồng làm việc, cô in hợp đồng ra, tự mình xem qua trước một hồi, sau đó lại liên hệ với một người bạn luật sư qua Wechat, gửi hợp đồng sang nhờ anh ta hỗ trợ kiểm tra xem sao.
Chờ đến khi làm xong mọi chuyện, cô ngước mắt lên thì phát hiện ánh nắng chiều bên ngoài cửa sổ đẹp đến rung động lòng người.
Nắng chiều có màu cam nhạt, cả bầu trời đều nhuốm một màu đỏ rực như lửa, đẹp vô cùng.
Trong một ngày, Lục Chẩm Tuyết thích nhất là ánh nắng bình minh và ánh hoàng hôn.
Cô thấy hơi tiếc nuối, bây giờ Lâm Cảnh không ở bên cạnh cô, nếu không thì hai người họ có thể cùng ra ngoài ngắm ánh hoàng hôn rồi.
Cô cầm điện thoại chụp một tấm hình, gửi sang Wechat cho Lâm Cảnh.
Đầu bên kia điện thoại, Lâm Cảnh vẫn còn đang xử lí một vài công việc trong phòng làm việc, thời điểm tiếng thông báo Wechat vang lên, anh lập tức cầm điện thoại lên xem, mở ra thì nhìn thấy tin nhắn của Lục Chẩm Tuyết, một tấm hình chụp ánh nắng hoàng hôn chiều muộn ở phía bên ngoài cửa sổ sát đất.
Nắng chiều vào ngày đầu hạ, đỏ rực cả một vùng trời, thật sự quá đẹp.
Lâm Cảnh nhìn hình, không kiềm được cũng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mặt trời đang dần xuống núi, để lại ánh hoàng hôn vô cùng ấm áp.
Anh gọi điện thoại cho Lục Chẩm Tuyết, cô nghe máy rất nhanh, giọng nói nghe có vẻ vui mừng, "Anh có nhìn thấy ánh nắng chiều ngoài cửa sổ không? Có phải trông rất đẹp không anh?"
Lâm Cảnh ừ một tiếng, thấp giọng hỏi: "Thích ngắm hoàng hôn à?"
Lục Chẩm Tuyết vâng vâng đáp lời, "Rất thích ạ.
Mà tiếc là anh không ở đây, nếu không hai chúng ta có thể ngắm cùng nhau."
Lâm Cảnh nói: "Lần sau sẽ ngắm cùng em."
Lục Chẩm Tuyết khoanh chân ngồi trước cửa sổ sát đất ngắm mặt trời lặn, cười tủm tỉm: "Được ạ."
Lâm Cảnh vừa tiếp tục xử lí công việc, vừa hỏi: "Ăn cơm tối chưa?"
Lục Chẩm Tuyết nói: "Vẫn chưa ạ.
Em mới làm việc xong."
Lâm Cảnh nói: "Anh xong ngay đây, chờ anh về ăn cơm."
"Được ạ!"
Lục Chẩm Tuyết vui vẻ đồng ý, nói: "Anh đến bãi đỗ xe thì gọi điện cho em nha."
"Được."
Cúp điện thoại, Lục Chẩm Tuyết vẫn ngồi trước cửa sổ sát đất, tiếp tục thưởng thức ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ, cô nhìn khoảng trống không trước cửa sổ sát đất, không có đồ đạc gì cả, nghĩ thầm mình nên mua một chiếc ghế lười đặt ở đây, để những lúc cô rảnh rỗi không có gì làm thì có thể nằm ở đây vừa phơi nắng vừa đọc sạch.
Cô nghĩ như vậy, lập tức cầm điện thoại mở ứng dụng Taobao [1] ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!