Lục Chẩm Tuyết cảm thấy mình cũng không phải là một cô gái nhỏ không hiểu biết gì, mặc dù cô không có kinh nghiệm trong việc này, nhưng cũng không đến mức quá xấu hổ chứ? Cô cuộn tròn mình trong chăn, chờ đến tận khi Lâm Cảnh đi ra khỏi phòng tắm, từ đầu đến cuối, nhiệt độ trên mặt vẫn không giảm xuống được.
Nhất là khi nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm ngừng lại, ngực cô hơi nảy mạnh một cái, trong nháy có một suy nghĩ ập đến, cô có nên uống một chút rượu để có tiếp thêm tự tin không nhỉ? Cô nghĩ như vậy, đầu óc trở nên thanh tỉnh hơn hẳn, ngồi dậy bò ra khỏi giường.
Lúc Lâm Cảnh đi ra từ trong phòng tắm, chỉ thấy Lục Chẩm Tuyết đang bò ra khỏi chăn, dáng vẻ như đang chuẩn bị xuống giường vậy.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Lục Chẩm Tuyết di chuyển đến trên người Lâm Cảnh, anh mới vừa tắm xong, không mặc áo, nước đọng trên người vẫn chưa được lau khô hoàn toàn, những giọt nước chảy xuống theo đường cong hoàn mĩ trên cơ thể anh.
Trong phòng chỉ bật một ngọn đèn màu vàng nhạt dịu mắt trên tường, bên ngoài là bóng đêm mập mờ.
Ánh mắt Lục Chẩm Tuyết cứ nhìn thẳng vào cơ thể của Lâm Cảnh, tim đập nhanh kịch liệt, mặt nóng hổi, thậm chí còn hốt hoảng, cô dời ánh mắt đi, không dám nhìn quá lâu về phía Lâm Cảnh đang đứng.
Mọi động tác của cô đều lọt vào mắt của Lâm Cảnh, anh không nhịn được cười.
Anh đi đến bên mép giường, hai đầu gối quỳ trên giường, hơi cúi người kéo Lục Chẩm Tuyết lại, ôm chặt vào lồng ngực mình.
Anh mỉm cười nhìn cô, thấp giọng hỏi: "Muốn chạy trốn à?"
Khuôn mặt Lục Chẩm Tuyết ửng đỏ, giọng nói cũng nhỏ dần, "Em nào có đâu."
"Vậy em muốn làm gì hửm?"
Lâm Cảnh vừa hỏi vừa cúi đầu hôn cô.
"Không có làm gì hết mà….."
Đôi môi Lục Chẩm Tuyết bị anh cắn m/út, rầu rĩ đáp lại một tiếng.
Cô không định nói cho Lâm Cảnh biết, mình đang chuẩn bị đi uống chút rượu.
Nếu để cho Lâm Cảnh biết cô xấu hổ như vậy, nhất định sẽ cười cô cho mà xem.
… Lục Chẩm Tuyết vốn cho là sẽ rất đau, nhưng Lâm Cảnh rất trân trọng cô, sợ cô đau, cả đêm đều rất kiên nhẫn khắc chế chính mình, trừ lần anh hơi tiến vào, thì giai đoạn sau cô đều không cảm giác được cái đau, chỉ cảm thấy hơi tê tê dại dại, một loại cảm thụ không thể nói nên lời. Đam Mỹ Trọng Sinh
Thậm chí từ chuyện này, cô có thể cảm giác được Lâm Cảnh thật sự rất trân quý mình, rõ ràng đã kiềm chế đến mức mồ hôi không ngừng chảy xuống lông mày, nhưng anh vẫn sợ cô đau, kiên trì khắc chế sự dụ/c vọng của mình.
Bởi vì đây là lần đầu tiên, Lâm Cảnh sợ cơ thể của Lục Chẩm Tuyết không chịu nổi, nên thời gian cũng không kéo dài quá lâu.
Dù vậy, nhưng lúc kết thúc cũng đã hơn một giờ sáng.
Cả người Lục Chẩm Tuyết đều nóng hổi, không còn một chút sức lực nào, sau khi kết thúc lập tức cuộn mình nằm trong lồng ngực Lâm Cảnh, mơ mơ màng màng thiếp đi.
… Sáng sớm hôm sau, Lục Chẩm Tuyết mơ màng thức dậy, không hề biết trời trăng mây đất gì, đến bây giờ là mấy giờ còn mơ hồ mà.
Cô động đậy hai chân theo bản năng, đúng là ít nhiều vẫn hơi đau.
Thân thể mềm nhũn, không có chút sức lực nào.
Cô dứt khoát nằm bất động trên chiếc giường êm ái, không biết vị trí bên cạnh mình có gì không, cô đưa tay chạm nhẹ về phía đó, vẫn còn độ ấm nhất định.
Trên sàn nhà vẫn còn quần áo của cô và Lâm Cảnh ném loạn xạ, tối hôm qua, sau khi kết thúc, Lâm Cảnh ôm cô đi vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, sau khi xong xuôi thì thay cho cô một bộ đồ ngủ sạch sẽ khác.
Đến mức quần áo lộn xộn trên sàn nhà, vẫn nằm ở vị trí bị ném giống tối hôm qua vậy, anh vẫn chưa dọn dẹp lại.
Trong đầu Lục Chẩm Tuyết hồi tưởng lại hình ảnh tối hôm qua, gò má vô thức đỏ lên.
Cô không kiềm chế được, vùi đầu vào trong gối, suy nghĩ đến chuyện tối hôm qua, ít nhiều vẫn thấy hơi xấu hổ, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy ngọt ngào nhiều hơn.
Lâm Cảnh nghe điện thoại ở phòng khách xong thì quay lại phòng ngủ, chỉ thấy Lục Chẩm Tuyết cuộn mình trong chăn, vẫn đang ngủ say.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!