Chương 42: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh Sau khi Lâm Cảnh đến công ty, Lục Chẩm Tuyết lại mơ mơ màng màng ngủ thêm một lúc.

Đợi đến khi cô tỉnh dậy lần nữa, đã hơn mười giờ sáng rồi.

Cô cuộn tròn mình trong chăn, mở to mắt nhìn trần nhà, vẫn còn đang ngái ngủ, chưa hoàn toàn tỉnh, cô nhìn chằm chằm vào tủ quần áo ở đối diện giường, đầu óc trống rỗng, ngây người thật lâu.

Cho đến đi điện thoại đặt trên tủ đầu giường vang lên, cô mờ mịt nhận điện thoại, giọng nói nhỏ nhỏ hơi rầu rĩ, vừa nghe đã biết người này chưa tỉnh ngủ, cô chỉ nhẹ nhàng "alo"

một tiếng, giống như đang nũng nịu vậy.

Lâm Cảnh ở đầu bên kia điện thoại không kiềm được cười khẽ, thấp giọng hỏi: "Vẫn chưa tỉnh nữa à?"

Lục Chẩm Tuyết lại ưm một tiếng, cô nhắm hai mắt lại, vùi đầu vào trong gối mềm mại, giọng nói nỉ non, "Vẫn chưa đâu."

Lâm Cảnh nói: "Đã gần mười một giờ rồi đấy, mau thức dậy ăn sáng trước đi đã, ăn xong hẵng ngủ tiếp."

Lục Chẩm Tuyết ngoan ngoãn vâng thêm một tiếng đáp lại, "Một lát nữa em dậy liền."

Lâm Cảnh cũng ừ một tiếng, lại dặn dò cô kĩ càng, nếu như bữa sáng bị nguội lạnh thì hâm nóng lại rồi ăn, nếu không thì đi xuống lầu mua đồ ăn khác cũng được.

Lục Chẩm Tuyết ngoan ngoãn đáp lời, cô vẫn cuộn tròn mình trong chăn, nhưng trái tim đã sớm tràn đầy ngọt ngào, khóe miệng cũng cong nhẹ lên.

Hai người nói chuyện một hồi, sau khi cúp điện thoại, Lục Chẩm Tuyết mới chui ra khỏi chăn.

Tối hôm qua náo loạn với Lâm Cảnh cả một đêm, váy ngủ nhăn nhíu, cô quay về phòng mình để làm vệ sinh rửa mặt, sau đó thay một bộ đồ khác.

Lúc đi ra, cô trực tiếp đi đến và ngồi xuống tấm thảm phía trước ghế sofa, lấy bữa sáng Lâm Cảnh đã chuẩn bị cho mình ra.

Mặc dù đã được để trong thùng giữ nhiệt nhưng bởi vì đã mấy tiếng trôi qua, quả thật đồ ăn hơi nguội đi rồi.

Cô ôm thùng giữ nhiệt đi vào trong phòng bếp, lấy đồ ăn sáng bỏ vào trong một chiếc bát rồi cho vào trong lò vi sóng hâm nóng lại.

Sau khi ngoan ngoãn ăn xong bữa ăn sáng, cô mới trở về lại phòng ngủ, thu dọn hành lí.

Cô lấy tất cả quần áo trong vali hành lí ra, treo vào trong tủ quần áo của Lâm Cảnh, để tất cả áo quần và đồ dùng của mình vào chung một chỗ với đồ của Lâm Cảnh.

Sau đó lại lấy hết tất cả các loại đồ mĩ phẩm dưỡng da ra ngoài, bày hết ra trên bồn rửa tay trong phòng tắm.

Đồ dùng của Lâm Cảnh vốn không nhiều lắm, Lục Chẩm Tuyết vừa bày hết đồ dùng của mình ra chung với anh, đủ mọi màu sắc, một căn phòng lạnh lẽo như băng ban nãy đã trở nên ấm áp với đủ màu sắc.

Nhưng những thứ này đều là đồ cô mang theo khi về thành phố Giang thôi, còn có rất nhiều đồ vẫn đang để ở nhà.

Lục Chẩm Tuyết dự định sẽ đợi Lâm Cảnh bận rộn hết hai ngày này, cuối tuần bảo anh đi qua đó cùng mình để chuyển hết đồ đạc sang đây.

Dọn dẹp phòng ốc xong xuôi, Lục Chẩm Tuyết mang máy tính xách tay đến phòng khách, ngồi trên tấm thảm ở trước bàn trà nhỏ, mở laptop ra, bắt đầu làm việc của mình.

Ánh mặt trời bên ngoài chiều qua cửa sổ sát rồi truyền thẳng vào trong nhà, khiến cho căn phòng trở nên sáng sủa, ánh nắng nhạt màu rất đẹp mắt.

Lục Chẩm Tuyết mất hơn hai tiếng đồng hồ để viết một bản thảo, vào lúc mười hai giờ rưỡi, Lâm Cảnh gọi điện thoại cho cô, hỏi xem cô đã rời giường hay chưa.

Lục Chẩm Tuyết nhoài người nằm lên trên bàn trà nhỏ, bị anh chọc cho cười, "Em đâu có thích ngủ nướng đến mức đó đâu, dậy từ sớm rồi nha anh."

Lâm Cảnh ở đầu bên kia điện thoại cũng bật cười, nhắc nhở cô đi ăn cơm trưa đầu đủ, còn nói rằng buổi tối sẽ về nhà sớm với cô.

Lục Chẩm Tuyết cười tủm tỉm, nói sẽ chờ anh về ăn cơm tối chung với mình.

Hai người nói chuyện điện thoại một hồi lâu, hình như Lâm Cảnh ở công ty có việc bận, nên Lục Chẩm Tuyết cúp điện thoại trước, còn mình thì làm việc thêm một hồi lâu, sau đó mới cảm thấy hơi đói bụng, cô trở về phòng thay một bộ quần áo khác, đi xuống lầu ăn cơm trưa.

Ăn cơm trưa xong, Lục Chẩm Tuyết đinh sẽ về nhà ngủ trưa một giấc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!