Đột nhiên hôm nay Lục Chẩm Tuyết lại quay về, đối với Lâm Cảnh mà nói, quả thật là một sự bất ngờ ngạc nhiên rất lớn.
Anh vốn cho rằng sẽ không được gặp cô trong mấy ngày dài đó, giờ phút này lại nghe Lục Chẩm Tuyết bảo rằng vì cô nhớ anh, nên đã trở lại trước thời hạn, anh không thể kiềm chế được vui mừng, tâm trạng rất tốt.
Anh cười hỏi: "Nhớ anh bao nhiêu hửm?"
Hiếm khi Lục Chẩm Tuyết không keo kiệt mà thẳng thắn thể hiện tình cảm của mình, nói: "Cực kì nhớ luôn.
Thật ra thì anh vừa mới đi, em đã rất hối hận, biết thế đã về chung với anh rồi."
Cô thật sự cho rằng mình sẽ ở lại với gia đình thêm mấy ngày nữa, nhưng hình như cô đánh giá mình quá cao rồi, Lâm Cảnh vừa đi, cô đã nhớ anh muốn chết, một ngày cũng không thể chờ nổi được nữa, lập tức quay về với anh.
Lâm Cảnh cõng cô đi vào phòng khách, cô đạp chân lên ghế sofa và đứng trên đó, ôm chặt cổ Lâm Cảnh, chủ động hôn anh, vừa cười vừa hỏi: "Anh có nhớ em không?"
Tay Lâm Cảnh đặt ngang eo cô, cúi đầu đáp lại nụ hôn của cô, thấp giọng nói: "Em nói thử xem?"
Anh dịu dàng hôn Lục Chẩm Tuyết một hồi lâu, cuối cùng nhẹ nhàng chạm môi mình lên môi của Lục Chẩm Tuyết, cưng chiều nói: "Anh không tin em thật sự không có lương tâm như vậy, nỡ bỏ rơi anh lâu thế kia."
Lục Chẩm Tuyết không nhịn được cười, hai tay cô cũng vô thức ôm cổ Lâm Cảnh chặt hơn, chủ động hôn trả lại anh, đùa giỡn nói: "Nào có đâu.
Em đây không phải là nhớ anh sắp không chịu nổi nên phải lập tức quay về sao ạ."
Có câu nói rằng, một ngày không gặp, như cách ba thu.
Hai người mới không gặp nhau hai ngày, quấn quýt triền miên một hồi lâu, Lục Chẩm Tuyết mới chợt nhớ đến và hỏi: "Buổi tối xã giao anh đã ăn gì chưa? Có muốn em nấu cái gì cho anh ăn không?"
Lục Chẩm Tuyết đoán chắc những chuyện xã giao như thế này, có lẽ anh sẽ không có thời gian để ăn gì.
Quả nhiên, sau khi Lâm Cảnh hôn cô thêm mấy cái, lập tức gật đầu, nhẹ giọng nói: "Được."
Lục Chẩm Tuyết vội vàng nhảy xuống khỏi ghế sofa, vừa mang dép đi trong nhà vừa nói: "Vậy em nấu cho anh mấy món ngon nhé, anh đi tắm rửa thay quần áo trước đi, rồi ngồi nghỉ ngơi chờ em một lúc."
Lâm Cảnh ừ một tiếng, lúc Lục Chẩm Tuyết chuẩn bị đi xuống phòng bếp, lại duỗi tay ôm lấy cô và hôn thêm một cái nữa, sau đó mới giơ tay xoa nhẹ lên đầu cô, "Đi đi em."
Cả ngày nay Lâm Cảnh bận rộn với đủ thứ công việc nên ít nhiều cũng cảm thấy mệt mỏi, đi ra khỏi phòng tắm, cuối cùng tinh thần cũng trở nên thoải mái thư thả hơn đôi chút.
Lúc anh đi ra từ trong phòng, đúng lúc Lục Chẩm Tuyết đã nấu xong đồ ăn, bưng ra từ phòng bếp, khi thấy Lâm Cảnh đã tắm xong, đang đi ra thì cô vui vẻ nói: "Anh mau đến đây ăn đi."
Cô bưng tô mì đến và đặt lên trên bàn trà nhỏ, đứng trước bàn, nhanh chóng dọn dẹp lại bàn trà một chút, đem hết những cuốn sách đặt lung tung trên bàn cất vào chỗ bên cạnh.
Chờ Lâm Cảnh đi đến và ngồi xuống ghế sofa, cô cầm đũa lên, vừa cười tủm tỉm vừa xoay người đưa cho Lâm Cảnh, "Mời Lâm tổng ăn cơm ạ."
Lâm Cảnh nhìn cô, nhịn không được bật cười mấy tiếng, giả vờ nói: "Em bình thường chút đi."
Lục Chẩm Tuyết cũng bật cười ha ha, cô xoay người bưng tô mì lên, đưa cho Lâm Cảnh, vừa nói: "Trong tủ lạnh nhà anh không có gì hết, không thể làm món gì khác ngoài nấu một tô mì đơn giản thôi.
Ngày mai anh tan làm về nhà, chúng ta đi siêu thị mua thêm thức ăn mang về trữ tủ lạnh đi anh."
Lâm Cảnh ừ một tiếng, nói: "Ngày mai anh về sớm rồi chúng ta đi."
Lục Chẩm Tuyết gật đầu đồng ý, vui vẻ đáp lại một tiếng: "Được ạ."
Lục Chẩm Tuyết ngồi trên một chiếc ghế trước bàn trà nhỏ, tay đặt trên đầu gối của Lâm Cảnh, có ngửi thấy mùi thơm của mì, bỗng nhiên cũng hơi thèm ăn, cô ghé sát đầu vào, nhỏ giọng nói: "Cho em ăn một miếng với."
Lâm Cảnh cười, dùng đũa gắp lên một miếng đút cho cô ăn.
Lục Chẩm Tuyết tiến tới, vui vẻ nhai miếng mì trong miệng.
Cô ăn xong còn không quên khen ngợi một tiếng: "Ăn ngon thật đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!