Cơm tối vẫn ăn ở nhà ông ngoại, nhưng bởi vì sáng mai phải lên máy bay quay về nên sau khi cơm nước xong xuôi, Lục Chẩm Tuyết và Lâm Cảnh phải trở về khu nội thành trước.
Lục Chẩm Tuyết mới vừa trở về chưa được hai ngày, thật ra có hơi không tiếc nuối việc phải xa nhà.
Ăn cơm tối xong, màn đêm buông xuống, cô ngồi trên một băng ghế gỗ dưới mái hiên nhà ông, chống cằm ngửa mặt ngắm sao trên bầu trời đêm.
Lâm Cảnh từ bên trong nhà đi ra, nhìn thấy Lục Chẩm Tuyết ngồi ở mái hiên ngắm sao trời một mình.
Anh đi đến, đưa tay xoa nhẹ đầu của Lục Chẩm Tuyết, "Làm sao vậy?" Cô nhích sang bên cạnh một chút, nhường chỗ trống cho Lâm Cảnh ngồi xuống với mình.
Lâm Cảnh ngồi xuống, quay đầu nhìn cô.
Đôi mắt anh đen nhánh sâu thẳm, không nhìn ra được đang suy nghĩ điều gì.
Lục Chẩm Tuyết đưa tay sờ lên mặt mình theo bản năng, "Sao vậy ạ? Trên mặt em dính gì sao?"
Lâm Cảnh nhìn cô, bật cười, nói: "Không có gì."
Anh nhìn thấy Lục Chẩm Tuyết ngồi dưới mái hiên ngắm sao một mình lẻ loi, dáng vẻ không nỡ rời xa gia đình, trầm mặc một hồi, anh lên tiếng hỏi cô: "Không muốn quay về à?"
Lục Chẩm Tuyết ừm một tiếng, cô khoác lấy cánh tay của Lâm Cảnh, tựa đầu lên vai của anh, nhìn những ngôi sao sáng lấp lánh trên bầu trời, nhỏ giọng nói: "Có hơi không nỡ buông bỏ."
Lâm Cạnh rũ mắt nhìn cô, thấp giọng hỏi tiếp: "Vậy em nỡ bỏ rơi anh à?" Lục Chẩm Tuyết lắc đầu, nghiêm túc nói: "Cũng không nỡ bỏ anh được." Cô vừa có hơi tiếc nuối khi phải xa gia đình, lại càng không nỡ phải xa Lâm Cảnh.
Lâm Cảnh nghe Lục Chẩm Tuyết nói không nỡ bỏ rơi mình, cuối cùng khóe môi cũng cong nhẹ lên, mỉm cười hài lòng.
Cuối cùng anh vẫn mềm lòng nói: "Nếu em thật sự không nỡ quay về thì ở lại đây mấy ngày đi, anh xử lí hết công việc trong mấy ngày này rồi quay lại đón em nhé."
Lục Chẩm Tuyết hơi kinh ngạc, cô ngồi thẳng người lại, nhìn anh với vẻ mặt ngạc nhiên, "Có thật không ạ?"
Lâm Cảnh ừ một tiếng, duỗi tay nhéo nhéo chiếc cằm của Lục Chẩm Tuyết, "Đỡ phải nghe em nói anh bá đạo nữa."
Mặc dù Lâm Cảnh đã đồng ý để Lục Chẩm Tuyết ở lại nhà với gia đình thêm mấy ngày, sau khi anh giải quyết hết công việc sẽ quay lại đón cô. Nhưng khi Lâm Cảnh thật sự đi về trước, Lục Chẩm Tuyết lại bắt đầu nhớ anh không chịu được, cả ngày trong lòng không thể bình tĩnh được.
Cô phát hiện ra rằng sau này, khi bắt đầu yêu đương với anh rồi, tâm trạng lại hoàn toàn không giống lúc cô còn độc thân nữa. Thời điểm còn độc thân, cô muốn ở lại đây bao lâu thì sẽ ở lại đó bấy lâu, không giống như bây giờ, mới xa nhau có một ngày, Lục Chẩm Tuyết đã nhớ Lâm Cảnh chết đi sống lại rồi.
Hơn chín giờ tối, cô rửa mặt xong thì nằm nhoài người trên giường, mở Wechat, trò chuyện qua video với Lâm Cảnh,
Cuộc gọi vừa được chuyển đi cỡ hai giây, đã được người bên kia nhận. Video vừa được mở ra, Lục Chẩm
Tuyết phát hiện Lâm Cảnh vẫn còn ở trong phòng làm việc, nhìn ra bên ngoài cửa sổ đã là đêm khuya. Cô vội vàng hỏi anh: "Tại sao anh vẫn còn ở phòng làm việc vậy ạ? Ở lại làm thêm giờ sao? Anh đã ăn cơm tối chưa?"
Mười giờ sáng nay, chuyến bay của Lâm Cảnh đã đáp xuống sân bay, vừa xuống máy bay anh đã về thẳng công ty, bận rộn đến tận bây giờ, vẫn chưa được nghỉ ngơi lúc nào.
Thấy Lục Chẩm Tuyết trong video, mệt mỏi nguyên cả ngày hôm nay gần như bay biến hết. Anh cong môi mỉm cười vui vẻ, trả lời cô: "Anh ăn rồi." Lại không quên hỏi cô: "Còn em thì sao? Hôm nay chơi cái gì vui vậy?"
Lục Chẩm Tuyết nằm sấp trên giường, một tay cầm điện thoại di động, một tay thì chống cằm, nói:
"Buổi sáng em đi câu cá, buổi chiều em ở nhà chơi." Lâm Cảnh cười, nhìn cô, nhẹ giọng hỏi: "Nhớ anh không?"
Hiếm khi Lục Chẩm Tuyết trả lời thành thật, "Nhớ muốn chết luôn." Đúng thật là nhớ muốn chết đó, cô càng nghĩ càng cảm thấy hối hận, có lẽ vẫn nên trở về cùng với Lâm Cảnh thì hơn.
Lâm Cảnh nghe Lục Chẩm Tuyết nói rằng cô cũng nhớ anh, tâm trạng rất tốt, ánh mắt nhìn Lục Chẩm Tuyết tràn đầy ý cười dịu dàng, anh nói: "Có thể hai ngày tiếp theo anh vẫn còn khá bận, sau khi xong sẽ quay lại đón em về."
Lục Chẩm Tuyết ồ một tiếng, ngoan ngoãn đáp lời anh.
Dù đã khuya như vậy nhưng Lâm Cảnh vẫn đang làm việc, cô dặn dò anh: "Anh mau về nhà đi thôi, nhớ nghỉ ngơi sớm chút nha."
Lâm Cảnh ừ một tiếng, nói: "Anh về ngay đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!