Chương 27: (Vô Đề)

Sau khi Lâm Cảnh lên xe đi đến công ty, Lục Chẩm Tuyết thấy thời gian với còn sớm, nên đến siêu thị ở trung tâm mua sắm kế bên chung cư đi dạo một vòng, thuận tiện mua thêm đồ ăn để trữ trong tủ lạnh. Ai ngờ vừa đi đến cửa của trung tâm mua sắm, còn chưa kịp đi vào bên trong, điện thoại trong túi đã vang lên. Cô lấy điện thoại di động ra, nhìn màn hình hiển thị, khóe môi liền cong lên cười, nhấn nhận.

Điện thoại vừa được thông, đã nghe thấy tiếng cười trêu ghẹo cô của Tần Hâm, "Cuối cùng cũng có thời gian nhận điện thoại của tớ rồi à? Lâm tổng nhà cậu đâu? Đi rồi à?"Lúc nãy khi Lục Chẩm Tuyết vẫn đang ở nhà thay quần áo chuẩn bị ra ngoài, đúng lúc Tần Hâm lại gọi điện thoại đến, hỏi hôm qua cô và Lâm Cảnh đến Tây Sơn để làm gì. Lúc ấy Lúc Chẩm Tuyết mới vừa thay quần áo xong, chuẩn bị ra ngoài ăn sáng cùng với Lâm Cảnh, nên cô nhỏ giọng nói với cô bạn: "Bây giờ tớ phải ra ngoài ăn sáng với Lâm Cảnh rồi, lát nữa nói với cậu sau nha."Tần Hâm vừa nghe đã cảm thấy có gì đó cực kỳ không đúng ở đây, lập tức hỏi: "Bây giờ cậu đang ở đâu vậy? Vẫn còn ở Tây Sơn hả?"

"Không có, ở nhà."Đầu óc Tần Hâm xoay chuyển rất nhanh, nghe cô nói vậy, dường như là ngay tức khắc ngồi bật dậy từ trên giường, kích động đến độ mém hét toáng lên, "Ở nhà?! Sớm như vậy, tại sao Lâm Cảnh lại ở nhà cậu? Tối hôm qua hai người ngủ chung hả?"

"Làm sao có thể.

Cậu có thể suy nghĩ đứng đắn hơn chút được không hả, tớ là người tùy tiện như vậy sao?"Lúc ấy Tần Hâm còn cố ý cầm lấy đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường để xem giờ, nói: "Chị à, cậu có biết bây giờ mấy giờ không? Vừa mới hơn bảy giờ thôi, cậu nói cậu phải ra ngoài ăn sáng với Lâm Cảnh, các cậu đang đi hẹn hò không thế?"

"Đúng rồi." Lục Chẩm Tuyết không nhìn được cười, "Đúng là đi hẹn hò đó."

Tần Hâm ngạc nhiên không nói nên lời, thật lâu sau mới nói ra một câu, "Người chị em, có phải cậu nên thông báo tin tốt đến tớ rồi không?"Lục Chẩm Tuyết xém nữa là bật cười thành tiếng rồi, nói: "Lát nữa tớ nói với cậu sau, Lâm Cảnh đang ở phòng khách chờ, tớ phải đi ra ngoài trước đây."Sau khi cúp điện thoại, ruột gan phèo phổi của Tần Hâm đã nhảy dựng lên muốn đi hóng hớt, vào lúc này gọi lại chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cô.

Tần Hâm trực tiếp hỏi, "Ở chỗ nào vậy? Chị đây lập tức đến tìm cưng ngay."Lục Chẩm Tuyết cười nói: "Đang ở công viên đối diện nhà tớ đây.

Để tớ gửi địa chỉ sang cho cậu."

"Được! Chờ tớ nửa tiếng!"Tần Hâm thực sự quá phấn khích, lái xe một lèo đến đây chỉ mất có nửa tiếng. Lục Chẩm Tuyết đang ngồi ở quán cà phê ngoài trời trong công viên chờ Tần Hâm, quay đầu sang thì nhìn thấy cô bạn đang xuống xe, nhìn cô cười và vẫy vẫy tay. Tần Hâm vừa xuống xe đã nhìn thấy Lục Chẩm Tuyết, cô nàng đóng cửa xe lại, đôi chân như được lên dây cót chạy đến chỗ của cô.

Cô ấy kéo chiếc ghế ở đối diện Lục Chẩm Tuyết ra, nhanh chóng ngồi xuống, gấp gáp hóng hớt tin tức từ bạn mình, "Mau mau kể mình nghe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."Lục Chẩm Tuyết không nhịn được cười, cô duỗi tay đưa thực đơn gọi món cho Tần Hâm, nói: "Cậu đừng gấp gáp quá, đã ăn sáng chưa? Nhìn xem muốn ăn món gì không?"Quả thật Tần Hâm vẫn chưa ăn sáng, cô nàng nhận lấy, đơn giải gọi một cái sandwich và một cốc cà phê, sau đó đưa thực đơn lại cho nhân viên phục vụ. Người phục vụ đi xuống bếp chuẩn bị thức ăn, lúc này Tần Hâm mới nghiêm túc nhìn về phía Lục Chẩm Tuyết, cười nói: "Không phải trước đây cậu đã từ chối lời tỏ tình của Lâm Cảnh rồi sao? Tại sao lại đồng ý rồi? Có phải đã phát hiện bản thân không thể tránh được sức hút của anh ta hay không?"Lục Chẩm Tuyết cười, nửa đùa nửa thật nói: "Đúng vậy.

Anh ấy quá đẹp trai, còn thích tớ, tớ không thể ngăn cản được tự nhiên rồi."Tần Hâm cũng bật cười, nói: "Thật ra thì tớ cũng đã sớm đoán được.

Lần trước lúc cậu bảo Lâm Cảnh tỏ tình với cậu đó, tớ đã nhận ra cậu cũng rung động với anh ta rồi.

Nhưng rốt cuộc thì Lâm Cảnh đã cho cậu uống bùa mê thuốc lú gì nhỉ, sao đột nhiên cậu lại đồng ý thế này?"Lục Chẩm Tuyết nhớ đến chuyện tối hôm qua.

Lại nghĩ đến sự tủi thân khó hiểu của cô.

Nhớ đến lúc cô trút hết tủi thân oan ức và tức giận lên người Lâm Cảnh, phát hiện chính cô đang không được thoải mái. Giống như Lâm Cảnh nói, những lời đó không phải do anh nói, tại sao cô lại nổi giận với anh chứ. Đúng vậy.

Tại sao? Cô và Lâm Cảnh cãi nhau xích mích một trận trong vườn hoa, khi nhìn thấy anh buông tay mình ra, lúc Lâm Cảnh xoay người rời đi, có lẽ anh đã hiểu rõ tại sao cô lại như vậy. Sau đó Lâm Cảnh đột nhiên xoay người chạy đến ôm cô vào lòng, thời điểm anh hôn cô, dường như cô đã buông bỏ tất cả sự từ chối và kháng cự của bản thân. Lâm Cảnh nói rằng cô đang ghen. Cô thừa nhận.

Quả thật là cô đã ăn giấm chua [1] của cô bé kia.

Bởi vì ghen, cho nên cô đã trút hết sự tức giận của mình lên người Lâm Cảnh.[1] Ăn giấm chua có nghĩa là ghen tuông. Lúc Lâm Cảnh ôm lấy cô, thấp giọng nói câu nói đó bên tai cô, thật sự khiến cho cô hoàn toàn không có cách nào từ chối được. Nếu đã không từ chối được, thì cô cũng dứt khoát không từ chối nữa.

Tại thời khắc đó, trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ, cô cân nhắc nhiều thứ như vậy làm gì, nếu bản thân đã rung động với Lâm Cảnh, tại sao lại không ở bên nhau cơ chứ? Tần Hâm nhìn thấy Lục Chẩm Tuyết hôm nay luôn cười híp mắt, tâm trạng có vẻ rất tốt, cười hỏi cô: "Vui vẻ đến vậy sao? Thế mà trước kia cậu còn mất công không chịu thừa nhận mình thích Lâm Cảnh."Lục Chẩm Tuyết cười híp mắt, không trả lời lại.

Nhưng khi cô nhớ đến dáng vẻ của Lâm Cảnh, đúng là rất vui vẻ. Hai người ngồi trong quán cà phê đó đến khoảng giữa trưa, buổi trưa họ đến tiệm cơm kế bên để ăn trưa, bỗng nhiên Tần Hâm lại hỏi cô, "Cậu định khi nào mới nói cho người nhà biết? Dù sao thì trước kia Lâm Cảnh cũng đã từ hôn với cậu, kết quả các cậu đi lòng vòng quẩn quanh một hồi lại quay về bên nhau, nếu để người nhà biết, đoán chừng ai cũng sợ hốt hoảng rớt hết cả mắt ra ngoài đó."Lục Chẩm Tuyết cười một tiếng, nói: "Sau hãy tính.

Vừa mới ở bên nhau chưa lâu, tạm thời tớ chưa cân nhắc nhiều như vậy."

"Cũng đúng.

Tốt nhất nên đợi nửa năm để mối quan hệ ổn định trước đã." Tần Hâm vừa nói, lại vừa cười hỏi: "Buổi tối các cậu đi hẹn hò hả?"

"Có đó.

Lâm Cảnh bảo sẽ đưa tớ đi xem phim."Tần Hâm thật sự không nhịn được cười, thở dài nói: "Ngọt ngào như vậy à——"Lục Chẩm Tuyết cười híp mắt, nói: "Đúng vậy nha."Lục Chẩm Tuyết và Tần Hâm cùng ăn cơm trưa ở bên ngoài xong, lại đi dạo trong trung tâm mua sắm mấy vòng, vào lúc hai giờ chiều mới bắt đầu tách nhau ra, nhà ai về nhà đó. Bởi vì tối hôm qua chỉ ngủ được mấy tiếng, cô định về sẽ đi ngủ trưa một giấc, chờ Lâm Cảnh tan làm đến đón mình đi ăn cơm tối.

Sau khi vào nhà, cô vừa đi vào phòng ngủ vừa gửi tin nhắn cho Lâm Cảnh, nói với anh, cô muốn đi ngủ một lúc, bảo anh trước khi đến hãy gọi điện thoại báo với cô một tiếng, để cô có thời gian thức dậy rửa mặt thay quần áo chỉnh chu. Cô gửi tin nhắn xong, đặt điện thoại lên trên tủ đầu giường, sau đó thay quần áo, đi vào trong phòng tắm tẩy trang rửa mặt. Chờ đến khi tắm xong đi ra ngoài, Lâm Cảnh đã trả lời tin nhắn của cô, nói:[Ừ.

Em ngủ đi, anh đến sẽ gọi điện thoại cho em.]Lục Chẩm Tuyết nhìn tin nhắn anh trả lời mình, khóe môi vô thức cong lên rất vui vẻ. Cô không biết những người khác khi yêu đương sẽ có tâm trạng giống như cô bây giờ hay không, tóm lại hiện tại chỉ cần nghĩ đến Lâm Cảnh thôi, tâm trạng cô cũng trở nên tốt hơn hẳn. Cô kéo chăn và vùi mình vào trong ổ chăn ấm áp, nghiêng người trả lời lại tin nhắn của Lâm Cảnh:[Vâng.

Vậy em ngủ đây.]Mấy giây sau đó, Lâm Cảnh đã trả lời cô, chỉ có một chữ ừ thôi. Lục Chẩm Tuyết nhìn tin nhắn trả lời của Lâm Cảnh, không nhịn cười được.

Cô thả điện thoại lên trên tủ đầu giường trở lại, trong lòng vô cùng thoải mái nhẹ nhõm, quả nhiên tính cách của con người sẽ không thể thay đổi, kể cả khi yêu đương rồi, người lạnh lùng như Lâm Cảnh cũng không có gì thay đổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!