Chương 22: (Vô Đề)

Lúc Lâm Cảnh từ thành phố Giang trở về thành phố S đã là đầu tháng mười hai. Ngoại trừ lần này có trợ lý Tiểu Dương đồng hành ra, dường như không có người nào phát hiện ra được tâm trạng của Lâm Cảnh không tốt, thậm chí là trở nên ngột ngạt nặng nề. Nhưng người như Lâm Cảnh, nếu đã muốn che giấu cảm xúc của mình thì chắc chắn sẽ không ai phát hiện ra được. Anh vẫn giống như thường ngày, chăm chỉ làm việc, sau khi nhân viên trong công ty đã tan sở hết, anh vẫn thường xuyên ở lại làm thêm giờ.

Cuộc sống giống như đã quay về quỹ đạo ban đầu, thật yên lặng, không một chút gợn sóng nào. Ngoại trừ bị công việc vùi lấp bận rộn cũng không nhận ra có sự thay đổi đặc biệt gì. Ngày đó là một ngày cuối tuần, Lâm Cảnh về nhà ăn cơm theo thường lệ, trong lúc ăn cơm, mẹ đã hỏi anh về chuyện tình cảm dạo gần đây. Sắc mặt Lâm Cảnh vẫn không thay đổi gì, bình thản đáp lời: "Con bận rộn.

Không có thời gian."Mẹ Lâm nói: "Bận rộn đi nữa cũng không thể chỉ mãi lo công việc được."Vừa dứt lời đã mở điện thoại di động ra tìm mấy tấm hình của các cô gái, đưa đến trước mặt Lâm Cảnh, "Đã sắp hết năm rồi, con bớt chút thời gian ra, đi gặp mặt người ta nhé."Lâm Cảnh không nhìn mấy tấm hình đó, anh đặt bát đũa xuống, đứng dậy nói: "Công ty có việc, con đi trước ạ."Vừa nói liền xoay người đi đến phòng khách, cầm áo khoác rồi rời đi.

Tính tình của Lâm Cảnh, mọi người trong nhà đã luyện thành thói quen.

Không người nào có thể nhúng tay vào chuyện của anh được. Mẹ Lâm thở dài một hơi, "Công việc, công việc, cả ngày chỉ biết mỗi công việc thôi.

Kiếm được nhiều tiền như vậy thì có ích lợi gì chứ."Em gái Điềm Điềm dùng nĩa xiên một miếng trái cây trong dĩa lên, vừa ăn vừa nói: "Mẹ, không nên lo lắng làm gì.

Không chừng anh con là hoa đã có chủ từ lâu rồi đó."Mẹ Lâm buồn cười nói: "Hoa đã có chủ, cũng có thấy nó dẫn ai về nhà đâu."Dạo gần đây Lục Chẩm Tuyết hết sức buông thả bản thân, đại đa số thời gian đều ở nhà chơi, thỉnh thoảng có hẹn bạn ra ngoài gặp mặt đi dạo, còn không thì đến nhà ông nội ăn cơm chùa. Đã gần đến cuối năm, các anh chị em sống ở các thành phố khác đều trở về, nhà ông nội cũng trở nên náo nhiệt hơn hẳn.

Đêm hôm đó, Lục Chẩm Tuyết nằm dài trên ghế ở ban công phòng ngủ ngắm tuyết, trong đầu cô đột nhiên nhớ đến Lâm Cảnh, lần cuối hai người họ gặp mặt, đã là vào hai tháng trước. Cô nhớ đến câu hỏi ngày đó Lâm Cảnh đã hỏi mình, có phải cô hoàn toàn không thích anh hay không. Cô thật sự không thích anh sao? Nói ra thì ngay cả chính bản thân cô cũng không dám thừa nhận. Nếu như cô đã không thích, tại sao ban đầu lại phải nhanh chóng dứt ra như vậy. Không phải cũng chỉ bởi vì cô phát hiện mình đã rung động trước anh đó sao, sợ đến cuối cùng không thể khiến cho Lâm Cảnh yêu mình, ngược lại còn khiến bản thân lún vào quá sâu sao. Sau ngày đó, cô gặp Tần Hâm, kể lại chuyện này, Tần Hâm kinh ngạc hỏi lại cô: "Vậy nên cậu đã từ chối anh ta?"Lục Chẩm Tuyết ừ một tiếng. Tần Hâm rất không hiểu, hỏi cô tại sao lại làm vậy. Lục Chẩm Tuyết suy nghĩ rất lâu, mới nói: "Cậu không cảm thấy hai đứa mình không thích hợp với nhau hả?"

"Không thích hợp ở chỗ nào?"

"Gia đình, tính cách, tất cả mọi phương diện đều không thích hợp."Tần Hâm nói: "Nhà cậu cũng không hề thua kém đâu nha."Lục Chẩm Tuyết cười nói: "So với Lâm Cảnh thì còn kém xa.

Tớ chỉ là vô tình trèo cao đến anh ta thôi, cảm thấy anh ta sẽ không thích tớ đâu."

"Làm sao cậu biết anh ta nhất định sẽ không thích cậu? Cậu có thể đừng tự xem thường chính bản thân mình như thế được không?"Cô trả lời: "Tớ hiểu rất rõ bản thân mình.

Tính cách của tớ thế nào cậu còn không biết sao, khi cãi vã, tớ chắc chắn sẽ không bao giờ nhận thua.

Nếu thật sự ở bên nhau, cứ xem như bây giờ anh ta thích tớ rồi sớm muộn cũng sẽ có lúc anh ta chán nản tớ mà thôi.

Tính cách của hai người đều không thể bù trừ cho nhau.

Đến lúc đó cả hai đều cảm thấy chán ghét đối phương, chi bằng bây giờ giữ lại một chút hảo cảm của nhau thì tốt hơn."Tân Hâm thấu hiểu cô, nói: "Tớ thấy cậu hình như đang sợ việc yêu đương."

"Ừ." Lục Chẩm Tuyết không giấu diếm gì.

Cô sợ.

Thứ tình cảm này rất dễ biến chất.

Cô sợ một khi mình đã lún vào thật sâu, cuối cùng đối phương lại chưa từng yêu mình.

Cô lại không thể bày ra dáng vẻ khóc sướt mướt được, quá khó coi. Như thế thì thà rằng lúc ban đầu đừng nên bắt đầu chính là tốt nhất. Tần Hầm bảo cô chính là một người điển hình cho chủ nghĩa tiêu cực. Cô thừa nhận. Huống chi cô cũng cảm thấy Lâm Cảnh không thích cô nhiều đến như vậy. Tính cách của anh, có lẽ chỉ là không cam lòng mà thôi. Đầu óc của Lục Chẩm Tuyết rất hỗn độn với nhiều suy nghĩ, bên ngoài cửa sổ tuyết vẫn đang rơi.

Trên những tán cây có từng mảng tuyết đọng lại. Mùa năm năm nay hình như lạnh hơn mọi năm. Cô đang suy nghĩ rất nhiều chuyện lung tung, bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài. Cô quay đầu ra nhìn về phía cửa một cái mới nói: "Vào đi."Tay trái của Lục Nam Cảnh đặt trong túi quần, còn trên tay phải đang cầm một miếng bánh ngọt đi vào, thấy Lục Chẩm Tuyết đang nằm trên ban công ngắm tuyết, cười nói: "Em sướng quá nhỉ."Anh đi đến ban công, đưa miếng bánh ngọt trong tay cho Lục Chẩm Tuyết, "Dì Dương mới nướng xong, bảo anh mang lên cho em một phần."Lục Chẩm Tuyết cười híp mắt nhận lấy, "Cảm ơn anh ba."Lục Nam Cảnh đặt hai tay vào túi quần, dựa lưng lên lan can ban công, nhìn Lục Chẩm Tuyết, nói: "Năm nay em có chuyện gì à? Sao lại im lặng như vậy? Mọi năm lúc ăn tết, không phải em sẽ ở dưới lầu đánh bài sao?"Lục Chẩm Tuyết buồn cười, trả lời anh: "Em nào có.

Đó là do quá nhàm chán thôi."

"Năm nay không nhàm chán hả?" Lục Nam Cảnh nhìn cô, cười hỏi: "Hay là ở trên lầu nói chuyện phiếm với bạn trai?"Lục Chẩm Tuyết cười giễu cợt, "Chó má."Lục Nam Cảnh cười cười. Cô chợt nhớ đến, nhìn Lục Nam Cảnh, nghi ngờ hỏi anh: "Anh ba, tại sao anh lại không kết hôn ạ?"Lục Nam Cảnh ngước mắt nhìn cô một cái, "Sao đột nhiên lại hỏi đến chuyện này?"

"Tò mò thôi."Anh cười nhẹ, "Có nguyên nhân cả.

Cuộc hôn nhân của ba mẹ anh, em cũng không phải chưa nhìn thấy, từ khi anh bắt đầu có trí nhớ, chỉ toàn ba ngày có một trận cãi vả nhỏ, năm ngày lại có một trận cãi vả lớn, cho đến bây giờ cả gia đình chưa bao giờ có một cuộc sống yên ổn.

Em không biết khi còn bé anh đã phiền muộn trong lòng thế nào đâu, hận không thể khiến cho hai người họ lập tức ly hôn."Lục Chẩm Tuyết suy nghĩ một lúc, lại hỏi: "Nhưng quả thật nếu có một người yêu thương mình thì vẫn tốt hơn, đúng không?"Lục Nam Cảnh nghi ngờ nhìn cô, "Thế nào? Sao hôm nay lại hỏi nhiều như vậy? Có thích ai rồi à?"Cô lắc đầu, "Không có.

Đột nhiên nhớ đến nên thảo luận qua thôi."Lục Nam Cảnh rũ mắt, như đang suy nghĩ gì đó, thật lâu sau mới trả lời cô: "Không biết, anh chưa từng gặp." Nói rồi anh lại ngước mắt nhìn về phía Lục Chẩm Tuyết, nói tiếp: "Nhưng anh không yêu đương, em biết mà."Lục Chẩm Tuyết nói: "Anh nhớ cẩn thận đó.

Vô tình như vậy, ngày nào đó lại vấp té rầm một cái, là anh xong đời luôn."Lục Nam Cảnh bật cười, không đưa ra câu trả lời. Lúc này quả thật anh không hề nghĩ đến, cũng có một ngày anh lại té nhào đau như thế. Mỗi dịp tết đến, mọi người đều tụ họp ở nhà ông nội.

Trong sân treo rất nhiều lồng đèn, đỏ đỏ hồng hồng, rất chi là náo nhiệt. Ban đêm, mọi người luôn ở bên cạnh chơi đánh bài với ông nội đến khuya, đói thì đi làm nấu mấy món đơn giản ăn khuya.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!