Chương 15: (Vô Đề)

Lục Chẩm Tuyết về đến nhà đã trễ lắm rồi, cô rửa mặt xong liền leo lên giường, cuộn mình trong chăn gọi video nói chuyện với Tần Hâm. Cô bạn vẫn còn đang ăn khuya, nghe cô nói, kinh ngạc há to miệng: "Anh ta thực sự nói như vậy?"Lục Chẩm Tuyết gật đầu một cái.

Trong đầu cô nghĩ đến lúc cuối khi Lâm Cảnh nhìn mình, nói câu nói kia, nghĩ thế nào đều cảm thấy hình như cô đã thật sự chọc phải Lâm Cảnh vậy.

Anh không có ý định sẽ bỏ qua cho cô. Tần Hâm nhìn cô với ánh mắt tràn đầy sự đồng tình, ân cần hỏi: "Vậy hiện tại cậu định làm thế nào?"Lục Chẩm Tuyết nói: "Cái gì mà làm thế nào.

Mình không thể chọc vào anh ta nhưng đâu đến nỗi không trốn được chứ? Ngày mai mình về thành phố Giang, mình không tin anh ta có thể làm gì được mình đấy."Lục Chẩm Tuyết nói như vậy, sáng sớm ngày tiếp theo liền thu dọn đồ đạc, mang theo vali hành lí và vé máy bay trở về thành phố Giang. Nhưng hôm nay cô trở về thành phố Giang cũng không hoàn toàn vì tránh né Lâm Cảnh, vốn cô cũng đã lên kế hoạch sẽ quay về nhà mấy ngày trước rồi.

Bởi vì còn mấy ngày nữa là sinh nhật ba rồi, cô nhất định phải quay về nhà. Chẳng qua là cô định sẽ quay trở về vào ngày thứ hai, về sớm hai ngày lận, thế nên khi cô kéo vali hành lí tiền vào cửa nhà, mẹ Lục rất ngạc nhiên không nói nên lời, bà vô cùng vui vẻ, đi từ trên lầu xuống nói: "Không phải con nói hai ngày nữa mới về sao? Tại sao lại về sớm đột xuất vậy?"Lục Chẩm Tuyết cười, nói: "Con nhớ mọi người quá nên về sớm.

Dù sao thì gần đây cũng không có chuyện gì bận rộn cả."Mẹ Lục vui vẻ đến độ không nhịn được cười, bà đi xuống nhà dưới, giúp con gái kéo vali hành lí vào nhà, hỏi: "Có đói bụng không? Đã ăn cơm chưa con?"Lục Chẩm Tuyết vừa đổi dép đi trong nhà vừa nói: "Không đói bụng, con vừa ăn trên máy bay rồi."Buổi sáng hơn chín giờ cô đã phải lên máy bay, vừa lên thì đúng lúc đói bụng, nên đã ăn một món đơn giản lót dạ.

Mẹ Lục nói: "Vậy được, thế con lên lầu tắm rửa rồi nghỉ ngơi chút đi, buối tối đợi ba con về rồi chúng ta bên ngoài ăn."Đã lâu rồi Lục Chẩm Tuyết không đi ăn ở quán bên ngoài với ba mẹ, cô rất vui vẻ, lập tức đề nghị: "Chúng ta ăn cá đi.

Lúc trước chúng ta hay ăn món cá chua cay."Mẹ Lục cười nói: "Được." Bà vừa nói vừa giúp Lục Chẩm Tuyết mang vali hành lí lên lầu, cô vội vàng buông cốc uống nước xuống, chạy đến cầm lấy vali và nói: "Mẹ, để con đem lên ạ.

Hơi nặng đấy."Bà hơi buồn cười, nói: "Vali của con chỉ mang mấy bộ quần áo trong đó thì có thể nặng bao nhiêu."Lục Chẩm Tuyết đang xách vali lên lầu, cô lên tiếng nói: "Cũng không phải chỉ có mỗi quần áo đâu mẹ, còn có sách và laptop nữa ạ."Cô cười bổ sung: "Hơn nữa, một bộ quần áo mùa đông đã đủ nặng rồi."Mẹ Lục đi xuống lầu rồi bưng đĩa cam đã được gọt vỏ từ trên bàn trà nhỏ xong lại đi lên lầu, vừa đi vừa hỏi: "Con đem hết quần áo mùa đông về à? Lần này định ở lại bao lâu vậy?"

Lục Chẩm Tuyết nói: "Nếu không có chuyện đặc biệt thì con sẽ ở nhà ăn tết luôn, dù sao cũng sắp đến rồi."Mẹ Lục vừa nghe nói con gái sẽ ở nhà lâu như vậy cũng lập tức trở nên vui vẻ khôn xiết, nói: "Vậy thì tốt quá.

Hiếm khi con ở lại nhà lâu như vậy đấy, nếu thế nhân cơ hội này đi xem mắt với một số chàng trai đi, nhìn xem có thích hay không."Lục Chẩm Tuyết đẩy vali hành lí về phòng ngủ, tựa người vào tủ quần áo, vừa cởi áo khoác treo treo vào tủ vừa nói: "Mẹ, nếu mẹ ép con đi xem mắt, con sẽ đi tiếp đấy ạ."

"Rồi rồi rồi, mẹ không nói, không nói là được chứ gì." Mẹ Lục hết cách chỉ đành lắc đầu bất đắc dĩ, bà không biết phải nói thế nào.

Cũng không hiểu tại sao cô nhóc này lại chán ghét việc đi xem mắt này đến như vậy. Bà suy nghĩ, bỗng nhiên như nhớ đến gì đó, ánh mắt sáng rực lên, thử dò hỏi: "A Tuyết, có phải con có bạn trai rồi mà còn gạt mọi người không?"Lục Chẩm Tuyết treo áo khoác vào tủ xong, lại giơ tay lên tháo dây thun buộc tóc xuống, cô cười nói: "Không có.

Mẹ à, mẹ đừng quan tâm nhiều.

Nếu con có bạn trai nhất định sẽ đưa về cho mọi người gặp mà."Cô vừa nói vừa đi đến bàn trang điểm ngồi xuống, cầm cây lược lên rồi chải lại đầu tóc bù xù của mình. Mẹ Lục nhìn con gái, không nhịn được cười, bà nói: "Được rồi, con đó nha, cứ nói thẳng là không thích nghe mẹ nói cho rồi."Bà đặt dĩa trái cây đang cầm trong tay lên bàn sách trước cửa sổ, rồi đi ngược trở về bàn trang điểm, cầm lấy cây lược trong tay Lục Chẩm Tuyết, rũ mắt dịu dàng chải tóc giúp con gái, bỗng nhiên lại nhẹ giọng cảm khái: "Nhưng nếu con thật sự không muốn yêu đương hay kết hôn thì mẹ cũng sẽ không ép buộc.

Mẹ muốn con có thể tìm được một người thật lòng thích con, nếu vẫn không tìm được người nào, mẹ so với người khác càng không muốn con phải sống tạm bợ.

Dù là đến cuối cùng có thực sự không tìm được, vậy thì không kết hôn cũng không sao cả.

Chỉ cần con được vui vẻ là tốt rồi."Bà nói như vậy, nhưng vẫn bổ sung tiếp: "Thế nhưng mẹ vẫn hy vọng con có thể tìm được một người thích con, yêu con, thương con, như vậy thì trong tương lai dù ba mẹ không còn ở đây nữa, nghĩ đến việc con có người yêu thương chăm sóc, mẹ và ba con cũng có thể yên tâm hơn."

"Mẹ, mẹ không nên nói như vậy." Lục Chẩm Tuyết ngẩng đầu kéo tay mẹ: "Mẹ đừng nói như vậy ạ, mẹ và ba còn trẻ như vậy, sẽ luôn ở bên cạnh và chăm sóc con mà."

Mẹ Lục cười, bà giơ tay xoa đầu con gái mình, "Được rồi, trước tiên đi tắm đi đã.

Mẹ xuống lầu gọi điện thoại cho ba con, hỏi khi nào ông ấy về, buổi tối cả nhà chúng ta ra ngoài ăn cơm sớm một chút."Lục Chẩm Tuyết cười đáp: "Vâng! Vậy con đi tắm trước."Cô đứng dậy đi đến tủ quần áo lấy đồ ngủ, xoay người đi đến phòng tắm mở vòi sen để tắm. Buổi tối ba về, cả gia đình đi ăn món cá chua cay ở một nhà hàng bên bờ sông, ba Lục hỏi con gái xem lần này sẽ ở nhà bao lâu, Lục Chẩm Tuyết vui vẻ nói: "Con không đi, cả đời này con đều ở nhà phụng dưỡng chăm sóc ba và mẹ."

Ba Lục hơi sững sốt. Mẹ Lục cười nói: "Nói nhăng nói cuội gì đấy, sao có thể cả đời này đều ở nhà với ba mẹ được."Trái lại thì ba Lục cảm thấy rất hào hứng, cười nói: "Ba thấy được đó.

Sau này A Tuyết sẽ tìm một chàng trai bản xứ và kết hôn ngay tại thành phố Giang này, như vậy con sẽ ở gần ba mẹ hơn."Lục Chẩm Tuyết cười ha ha, nói: "Vâng ạ!"Cả gia đình ăn một bữa cơm tối thật vui vẻ xong lại đi dạo một vòng dọc theo con đường Tân Giang này, về đến nhà đã hơn mười giờ. Lục Chẩm Tuyết ngồi xem tivi với ba mẹ ở lầu dưới một lúc, mười một giờ mới trở về phòng ngủ của mình.

Cô vào phòng tắm rửa mặt vệ sinh cá nhân xong mới đi ra, vừa ngồi vào bàn trang điểm, chuẩn bị dưỡng da, thì nhận được một cuộc gọi từ Tần Hâm. Cô nhận, ấn nút bật loa ngoài và để sang một bên, vừa lau mặt vừa hỏi: "Tan làm rồi à?"

"Đúng vậy.

Vừa về nhà đã vội vàng gọi điện thoại cho cậu đây nè." Tần Hâm ở đầu bên kia điện thoại hỏi: "Cậu thật sự trở về thành phố Giang rồi hả?"Lục Chẩm Tuyết nói: "Đúng vậy.

Tối nay mình đã ăn món cá chua cay của lão Lưu đấy, ngon quá xá là ngon luôn."

"Chửi thề vào mặt cậu, Lục Chẩm Tuyết à, cậu có thể phúc hậu một chút xíu không hả, mình bận bịu cả một ngày dài, vẫn chưa được ăn cái gì đây này."Lục Chẩm Tuyết cười, nói: "Vậy cậu mau về đây đi, mình lại mời cậu ăn nhé."Tần Hâm nói: "Chờ mình làm xong hạng mục này sẽ lập tức trở về mà."Vừa nói vừa hỏi: "Nhưng mà cậu trở về là để trốn tránh Lâm Cảnh à?"Lục Chẩm Tuyết nói: "Mình đâu có sợ hãi đến mức đó đâu.

Không phải là sắp đên sinh nhật ba mình à, mình vốn lên kế hoạch sẽ trở về nhà từ trước rồi mà."

"Vậy cậu định khi nào sẽ về đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!