Chương 7: (Vô Đề)

Lục Minh Tiêu đặt tên cho con chim là Diệp Bàn Thu, để trong tủ lạnh suốt năm năm, cuối cùng trong một ngày xuân về hoa nở, thọ hết chết già.

diệp là họ của em Tranh, bàn là béo thu là líu lo =)))

Diệp Hàm Tranh ngồi xổm trước tủ lạnh, trong tay bưng hai hạt đậu đen, là mắt của Diệp Bàn Thu.

Hai giờ rưỡi chiều hôm qua, nhà họ Lục năm năm chưa từng mất điện, đột nhiên cắt điện mười mấy tiếng đồng hồ, quản gia nói không sao, chỉ cần không mở tủ lạnh, vẫn có thể giữ nhiệt độ thấp, đồ cất bên trong sẽ không bị hư hỏng, nhưng lại không để ý đến Diệp Bàn Thu đã lớn tuổi, không thể cứu kịp thời, Diệp Hàm Tranh nhìn thoáng qua thời gian, bỏ đậu đen vào trong cặp, cưỡi xe đạp đi ra ngoài.

Trung học cơ sở Kỳ An nằm ở phía Bắc nội thành, Diệp Hàm Tranh đạp ba bốn cây số, gửi xe, đứng ở trạm xe buýt lân cận chờ xe, năm nay cậu học lớp tám, trước khi vào học mấy ngày, giáo viên sắp xếp vài học sinh giỏi, đến trường học sửa bài thi, dùng cho kiểm tra tại lớp vào ngày đầu tiên của học kỳ mới.

"Ê! Diệp Hàm Tranh!"

Đột nhiên có người gọi cậu, Diệp Hàm Tranh quay đầu, cười hỏi: "Chào buổi sáng, Kiều Khả."

Kiều Khả chạy thở hồng hộc, vịn bả vai Diệp Hàm Tranh nghỉ ngơi hồi lâu mới nói: "Chào buổi sáng."

Hai người họ là bạn cùng lớp, hôm nay muốn cùng đến trường học giúp đỡ, "Nghỉ đông thế nào? Có đi ra ngoài chơi không?"

Diệp Hàm Tranh nói: "Không có." Toàn hộ ngày nghỉ cậu đều ở nhà họ Lục, đi theo quản gia cùng quét dọn nhà họ Lục sạch sẽ.

Kiều Khả nói: "Mẹ tao dẫn tao ra nước ngoài du lịch, làm cho hôm ăn tết ngay cả sủi cảo cũng chưa ăn được, nhưng mà rất thú vị, sân chơi rộng ơi là rộng! Đúng rồi đúng rồi, mang đồ ăn ngon cho mày."

Diệp Hàm Tranh nhận lấy trứng cuộn Kiều Khả đưa tới, nói tiếng cảm ơn, đến trường với cậu ta, trong sân trường không có ai, trừ Diệp Hàm Tranh và Kiều Khả ra còn có ba ủy viên môn học, thừa dịp giáo viên chưa tới, Kiều Khả triệu tập tất cả lại với nhau, bắt đầu kể hành trình kỳ diệu trải qua ở nước ngoài của cậu ta!

Những đứa trẻ đang độ mười ba mười bốn tuổi, phần lớn thích khoe khoang, Kiều Khả cũng không ngoại lệ, ngồi trên bàn nói: "Chúng mày không biết lúc đó mạo hiểm cỡ nào đâu! Những con sư tử to đói bụng rất nhiều ngày được thả ra, gào cắn một cái lên cổ con hổ, cắn chảy máu luôn! Tao sợ đến nỗi không dám nhìn, vốn tưởng là con hổ sắp chết, kết quả không ngờ nó thế mà đứng lên chạy trốn!"

"Sau đó thì sao sau đó thì sao? Cuối cùng con nào thắng?"

Kiều Khả nhớ lại mấy giây: "Đương nhiên là con hổ thắng!"

Ủy viên ngữ văn tên là Từ Sênh, hỏi cậu ta: "Thật ư?"

Kiều Khả nói: "Tất nhiên!"

"Không đúng chứ gì."

"Sao không đúng?"

Từ Sênh nói: "Chỗ như trường đấu thú căn bản không cho trẻ em đi vào đâu, ông khoác lác."

Kiều Khả nói: "Tui không khoác lác! Tui thật sự đi vào!"

Từ Sênh nói: "Cho dù đi vào cũng là tham quan, tuyệt đối sẽ không để ông xem biểu diễn."

Kiều Khả nói: "Làm sao bà biết, bà lại chưa từng đến!"

Từ Sênh nói: "Đó là lệnh cấm rõ ràng được chưa, không đi cũng biết nhá, vả lại trong trường đấu thú căn bản không phải là sư tử và hổ vật lộn, là người và hổ vật lộn, đã cấm từ lâu."

Điểm này liên quan đến điểm mù của Kiều Khả, nhưng vì mặt mũi mạnh miệng: "Đó là sư tử với hổ."

Từ Sênh tức giận, vểnh hai bím tóc đuôi ngựa nói: "Căn bản không phải, trong sách nói không phải."

"Trong sách nói cũng không hoàn toàn chính xác."

"Cãi chày cãi cối!"

"Tui không có, ba tui nói thật sự có loại thi đấu kia, cùng lắm là nằm dưới đất, phải có nhiều tiền mới có thể xem." Ý thức được mình lỡ miệng, Kiều Khả vội vàng nói sang chuyện khác: "Nhưng mà bọn bây đoán xem lúc tao đi đến đó chơi, đụng phải ai?"

"Ai vậy ai vậy?" Ủy viên môn toán của lớp là một tên bốn mắt, vô cùng cổ động.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!