Chương 6: (Vô Đề)

Sau ngày hôm đó, Hồ Triết chưa từng xuất hiện ở trường học nữa, Diệp Hàm Tranh vẫn gọi Lục Minh Tiêu là cậu chủ, chỉ những lúc có hai người, âm thanh nhỏ đi rất nhiều.

Đảo mắt đến nghỉ đông, cuối cùng Lục Minh Tiêu không cần dậy sớm, quấn chăn ngủ đến hai ba giờ chiều, cho dù tỉnh, cũng không muốn dậy.

Quản gia cười nói: "Thời tiết vừa lạnh cậu chủ không thích ra khỏi phòng, giống động vật muốn ngủ đông?"

Động vật ngủ đông?

Diệp Hàm Tranh ghé vào cửa phòng ngủ, nhìn Lục Minh Tiêu nằm trên giường lớn mềm mại, sống mũi thẳng tắp vùi trong gối đầu, tóc hơi rối, che lại một đôi mắt đặc biệt đẹp, không giống gấu Bắc Cực, cũng không giống rắn lạnh, ngược lại giống một con mèo to, cuộn tròn trong chăn ấm áp, lười biếng.

Xuỵt không thể gọi hắn là con mèo to ở trước mặt hắn, chắc chắn hắn không thích.

"Hàm Tranh."

Quản gia dưới lầu gọi cậu, cầm một tờ giấy trong tay: "Còn nhớ ông chủ Long không?"

Diệp Hàm Tranh chạy xuống: "Dạ nhớ, là chú Long ca đưa cháu tới."

Quản gia đưa tờ giấy cho cậu: "Lúc nãy ông chủ Long gọi điện đến, nói là chú thím của cháu nhớ cháu, lúc đầu số điện thoại để cho Kha Văn tiên sinh, nhưng cháu với Kha Văn tiên sinh tách ra, bảo chú chuyển cho cháu." Nói xong lấy điện thoại ra hỏi: "Biết gọi điện không?"

Diệp Hàm Tranh lắc đầu, quản gia nói: "Vậy chú dạy cháu, sau này nếu như nhớ họ, cũng có thể gọi về."

Diệp Hàm Tranh nói tiếng cảm ơn, nghiêm túc nhìn quản gia giúp cậu bấm số điện thoại của chú Trần như thế nào.

"Alo? Ai vậy?"

Quản gia đưa điện thoại cho cậu, quay người rời đi, Diệp Hàm Tranh đứng ở đầu cầu thang vui vẻ nói: "Chú, là con nè."

"Hàm Tranh?" Chú Trần ngạc nhiên gọi một tiếng, lại nghiêng đầu gọi ra ngoài: "Là Hàm Tranh gọi điện, mau vào đây." Mười mấy giây sau, thím Vương cũng chạy tới, dán vào điện thoại hỏi: "Hàm Tranh à, ở thành phố có khỏe không?"

Diệp Hàm Tranh nói: "Khỏe ạ, còn chú với thím?"

"Khỏe khỏe khỏe, đều khỏe." Thím Vương hỏi: "Ba con thì sao? Ông ấy có đối xử tốt với con không?"

Diệp Hàm Tranh chần chừ mấy giây, rũ mắt xuống nói: "Dạ… ba đối xử với con rất tốt."

Thím Vương vui mừng, "Thế là tốt rồi, trong nhà ba của con… còn có ai nữa không? Lần trước đi vội quá, thím cũng không kịp hỏi rõ ràng."

Diệp Hàm Tranh nói: "Có quả gia, có ông… nội bà nội… còn có một người anh trai."

"A? Còn có anh trai hả?" Thím Vương hơi lo lắng: "Bao nhiêu tuổi?"

"Bọn con học cùng lớp."

"Ôi giời, ba của con thật không tưởng nổi." Thím Vương tưởng là ba Diệp ngủ với hai người phụ nữ cùng một lúc, oán giận mắng vài câu: "Vậy anh trai con có bắt nạt con không?"

"Không ạ không ạ." Diệp Hàm Tranh nói: "Anh trai đối xử với con rất tốt, bọn con cùng nhau đến trường, cùng chơi trò chơi."

Lúc này thím Vương mới yên tâm, bảo cậu mặc nhiều quần áo, Diệp Hàm Tranh nghe bà nói dông dài vẫn chưa nói xong, cắn khóe miệng, cổ họng nghẹn lại, "Thím ơi."

"Ơi."

"Con hơi nhớ thím."

Một câu nói kia lập tức khiến thím Vương đỏ cả vành mắt, họ sống chung nhiều năm như vậy, còn thân hơn cả người thân, nghẹn ngào nói: "Thím cũng nhớ con, đợi có thời gian, chú thím đến đó thăm con."

Nói thì dễ, nhưng vợ chồng nhà chú Trần đã sáu mươi, lại chưa bao giờ đi xa nhà, đến một chuyến chẳng hề hiện thực.

Diệp Hàm Tranh mỉm cười nói: "Không cần đâu, đợi con lớn rồi trở về thăm chú thím, mang đồ ăn ngon cho chú thím." Ba người lại nói vài câu, không nỡ cúp điện thoại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!