Chương 54: (Vô Đề)

Nếu ngẫu nhiên gặp, còn không bằng chung một bàn, nhưng Lục thiếu gia khăng khăng không, nhất định phải ngồi ở bàn bên cạnh bọn họ, chứng minh mình thật sự có chính sự. Khoảng cách giữa hai bàn không xa, dựng thẳng lỗ tai nín thở tập trung tư tưởng có thể nghe được người khác nói gì, nhưng hơi nhỏ tiếng một chút lại không nghe được.

Hà Diệu không ngờ vội vàng chạy đến còn uổng phí một bữa cơm, nhưng Lục thiếu gia ngoại trừ công việc không hề cẩu thả, ngầm xưa nay không nói bất kỳ đạo lý gì, nói là anh mời, thì anh phải mời.

"Đêm hôm khuya khoắt cậu nhìn không rõ còn chạy ra ngoài, chính là để giám thị người ta ăn cơm?"

Lục Minh Tiêu bất mãn: "Đừng nói tôi như kẻ cuồng kiểm soát."

Hà tổng nói: "Không phải cũng như nhau."

Lục Minh Tiêu hừ một tiếng, vểnh tai nghe một lát bàn bên cạnh nói gì, đều là vài tin đồn không dinh dưỡng chút nào, xem ra không chọn đi cùng là đúng đắn.

Hà tổng quan sát hắn một hồi, hỏi một vấn đề thực tế, "Cậu dự định lúc nào cầu hôn?"

Cầu hôn? Lục thiếu gia ngẩn người, rơi vào trầm tư.

Tỏ tình còn phải che tai người ta mới nói ra được, khỏi phải nói cầu hôn ở trước mặt.

Nhưng việc này lại không thể không nói, Lục Minh Tiêu nghĩ tới nghĩ lui, thừa dịp thứ hai đi làm, bắt đầu làm việc riêng.

Hắn lấy khủng long nhỏ phai màu giấu trong phòng treo quần áo ra để trên bàn làm việc, bên cạnh còn Diệp Bàn Thu đã ố vàng từ lâu, hai vật nhỏ lớn tuổi ngồi sóng đôi, Diệp Bàn Thu già đến độ sắp tan thành từng mảnh, còn phải cưỡng ép đóng phim*, trong lòng thật sự rất mệt mỏi.

*gốc là xuất kính (): tiếng lóng nghĩa là xuất hiện trên màn ảnh, lên tivi

Lục thiếu gia bảo thư ký Nhạc ở ngoài cửa trông coi, không có lệnh của hắn, bất kỳ ai cũng không cho vào. Thật ra ngày thường cũng như thế, thư ký Nhạc không hiểu, tại sao hôm nay phải cố ý lặp lại.

Đến trưa, Diệp Hàm Tranh xách theo cơm trưa đã nấu xong đi vào Lục thị, muốn tạo bất ngờ cho Lục Minh Tiêu. Trước đó đưa canh, Lục thiếu gia phê duyệt đặc biệt, muốn đưa thì tự đưa đến văn phòng, không cần gửi ở quầy lễ tân. Diệp Hàm Tranh nghe lời, lần này trực tiếp lên lầu, lúc đi tới cửa, lên tiếng chào thư ký Nhạc trong khung làm việc.

Thư ký Nhạc đứng lên nói: "Diệp tiên sinh, xin chào." Cô cũng nhận được tin nhắn Lục thiếu gia gửi vào nhóm, xác nhận quan hệ giữa bọn họ.

"Xin chào." Diệp Hàm Tranh nói: "Xin hỏi Lục tổng đang bận à?"

Thư ký Nhạc nói: "Hôm nay cũng không bận lắm."

Diệp Hàm Tranh nói: "Vậy tôi có thể đi vào, đưa cơm trưa cho anh ấy không?"

Thứ ký Nhạc nghĩ ngợi, tất cả mọi người trong miệng Lục tổng, cũng không bao gồm Diệp Hàm Tranh, gật đầu một cái nói: "Cửa không khóa, ngài đi thẳng vào là được."

Diệp Hàm Tranh nói tiếng cảm ơn với cô, xách theo hộp giữ nhiệt nhẹ nhàng đẩy cửa phòng làm việc, chỉ đẩy ra một chút liền dừng tay.

Cậu nhìn thấy Lục Minh Tiêu đi tới đi lui trước bàn làm việc, hình như đang nói chuyện với ai đó.

"Khụ."

"Diệp Hàm Tranh."

Với mình? Diệp Hàm Tranh chớp chớp mắt, chẳng lẽ cậu chủ phát hiện cậu tới rồi? Vừa định vào cửa, đã nghe Lục thiếu gia nói tiếp: "Anh biết em nghe thấy anh thổ lộ, đã như vậy, vậy chúng ta kết hôn thôi."

Tim Diệp Hàm Tranh bỗng nhiên nhảy lên, vẫn chưa lên tiếng, lại nghe Lục thiếu gia nói: "Không được, không thể nói như thế."

Lục Minh Tiêu không phát hiện có người ngoài cửa, xoa cằm nghĩ một lát, lại nghiêm túc nói với tiểu ác long và Diệp Bàn Thu: "Diệp Hàm Tranh, kết hôn với anh đi. Dù sao bắt đầu từ khoảnh khắc em bước vào nhà anh, đã định trước là người của anh, anh yêu em, muốn sống hết đời cùng em, cũng muốn bù đắp toàn bộ… mười năm xa cách… anh muốn sau này em sẽ ở bên cạnh anh… sống với anh cả đời…"

Hai vật nhỏ trên bàn trợn đôi mắt tròn vo không chớp mắt nhìn hắn, Lục thiếu gia bị nhìn chằm chằm đến nỗi lỗ tai hồng hồng, xụ mặt xoay đầu bọn chúng sang bên, sầu đến độ nhéo ấn đường.

Một lát sau, Diệp Hàm Tranh lại trở lại khung làm việc của thư ký Nhạc, thư ký Nhạc hỏi: "Sao ngài không đi vào?"

Diệp Hàm Tranh cười ngọt ngào: "Trước tiên không vào nữa." Lại nháy mắt nói: "Xin cô giúp tôi giữ bí mật, đừng nói cho Lục tổng, hôm nay tôi đã tới."

Cậu rời khỏi Lục thị lái xe đến trung tâm thành phố, mua một món đồ. Nhìn thời gian còn sớm, gọi điện thoại cho quản gia, đi đến nhà họ Lục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!