Ngô Lâm căn bản không có cách nào chấp nhận, y cầm dao vung lên lần nữa, lại bị nhân viên bảo vệ cùng lúc chạy tới đè xuống đất, cưỡng ép kéo đi.
Xung quanh lập tức yên tĩnh lại.
Lục Minh Tiêu vẫn đang bịt lỗ tai của Diệp Hàm Tranh, cho đến khi Diệp Hàm Tranh nhẹ nhàng kéo cà vạt của hắn, mới chậm rãi buông ra.
Hôm nay Lục thiếu gia thay một bộ quần áo mới, tóc tai chỉnh tề, còn đổi tạo hình, ngoài miệng nói không đến tham gia tụ hội, sau lưng lại lén lút chuẩn bị, dự định ngay trước mặt nhiều người ở hiện trường, im lặng mà công bố chút chuyện. Kết quả lại bị cái thằng ngu Ngô Lâm này làm rối lên không thực hiện được.
Diệp Hàm Tranh tò mò hỏi: "Cậu chủ… sao tìm được em vậy?"
Lục Minh Tiêu thấy cậu không có gì khác thường, mới dắt cậu vào thang máy: "Lúc xuống lầu không thấy em, hỏi Từ Châu, nói em đi cùng Ngô Lâm."
Diệp Hàm Tranh "Ò" một tiếng, lại hỏi: "Không phải cậu chủ nói ghét nơi này sao?"
Lục Minh Tiêu ngẩn ra, mặt lạnh nói: "Đúng là rất ghét."
Trên trấn có một bệnh viện tư nhân đầy đủ thiết bị, Diệp Hàm Tranh bị ép buộc đưa vào kiểm tra, mặc dù không có việc gì, cổ cũng chỉ trầy tí da, nhưng vẫn kiên quyết quấn vài vòng băng gạc, cứng ngắc không thể cử động. Lục Minh Tiêu đợi cậu đi ngủ, đến văn phòng của Hà Diệu.
Ngô Lâm bị giam ở đây, Lục Hạo Đông và quản gia Phó, cũng được gọi đến.
Lục tiên sinh đang dựa trên sofa, lạnh nhạt nói: "Chuyện chính mày có thể giải quyết, còn cần phải gọi tao đến sao?"
Lục thiếu gia đứng trước cửa sổ nói: "Không có."
...
Giữa cha con bọn họ vẫn luôn như thế, quản gia không nhịn được cười một cái, nghe Ngô Lâm khốn khổ cầu xin, nói mình nhất thời hồ đồ. Nhưng Lục Minh Tiêu cũng không muốn cho y bất cứ cơ hội nào, điện thoại trực tiếp quay số đến chỗ một vị giám đốc già nào đó.
Địa vị của vị giám đốc này ở Lục thị không thấp, tổn thương hòa khí không tốt. Nhưng thái độ của Lục Minh Tiêu rõ ràng, cho dù thế nào cũng phải đưa Ngô Lâm vào ngục tù, y vung dao làm hại người, đã cấu thành phạm tội, gọi điện thoại cùng lắm là thông báo một tiếng, không được cũng phải được, hoặc là từ bỏ cháu trai, hoặc là từ bỏ thân phận.
Nói xong cũng cúp điện thoại, nhướng mày với Lục Hạo Đông.
Lục tiên sinh im lặng mà đối mắt vài giây với hắn. Chốc lát, điện thoại sau lưng vang lên, quản gia giúp kết nối, đưa cho ông ta.
"Alo." Lục tiên sinh vuốt vuốt ấn đường, nghe một lát, mới trầm giọng nói: "Lão Ngô, ông cũng biết, Lục gia bây giờ không phải tôi quyết định."
Người gọi điện đến là ông nội của Ngô Lâm, hình như muốn tìm Lục Hạo Đông giúp đỡ, Lục tiên sinh không muốn nói những lời này, nhưng người đã được mời tới, vẫn mặt không biểu cảm thừa nhận: "Xin lỗi, lần này không giúp được ông, tôi đã sớm bị nó gác trên không, bây giờ cùng lắm chỉ là treo danh hiệu."
Dường như giám đốc Ngô vẫn đang tiếp tục cầu tình, Lục tiên sinh nhìn biểu cảm đắc ý của Lục Minh Tiêu, giống như triệt để nhận thua: "Tôi cho sói ăn, khiến mình bị ăn. Bây giờ không làm được chủ của nó, cũng không giúp được ông."
"Xin lỗi, Lão Ngô, sau này lại liên lạc đi." Nói xong cũng cúp điện thoại, lạnh lùng nhìn Lục Minh Tiêu: "Hài lòng rồi?"
Lục thiếu gia cười khẩy, bảo cảnh sát đứng ngoài cửa đi vào, mang Ngô Lâm sám hối khóc rống đi.
Lục Hạo Đông muốn đi, lại bị Lục thiếu gia giữ lại, nói thẳng: "Tôi thích Diệp Hàm Tranh."
Lục Hạo Đông nhíu mày: "Những lời này có cần phải lặp lại không?"
Lục thiếu gia làm người tức giận: "Chí ít tôi vẫn có thể lặp lại."
"Mày…" Những năm này tuy vẻ mặt của Lục tiên sinh lạnh lùng, nhưng trên thực thế đã rất ít nổi nóng, lúc này siết chặt nắm đấm, bị tức đến bờ môi tím tái.
Quản gia Phó đứng ở bên cạnh vội vàng vỗ về, lại cảm thấy biểu cảm lúc này của Lục tiên sinh hết sức buồn cười, che mũi ho khan một tiếng. Lục Minh Tiêu liếc ông một cái, nói với Lục Hạo Đông: "Nhìn người trước mắt nhiều vào, thừa dịp vẫn chưa già bảy tám mươi tuổi."
Lục Hạo Đông nói: "Mày không có tư cách nói tao."
"Tôi thực sự không có tư cách." Lục thiếu gia vẫy vẫy tay đi trước: "Dù sao Diệp Hàm Tranh đi đâu tôi đi đó, trên trời dưới đất. Tôi mới không đợi em ấy, tôi phải đi theo em ấy."
Còn sống thì nên có dáng vẻ còn sống. Lục Minh Tiêu vẫn trách Lục tiên sinh, mặc dù ông ta làm hết thảy đều vì mình, nhưng thời gian mười năm cũng không dễ vượt qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!