Buổi gặp gỡ còn có hai, ba ngày nữa là bắt đầu, thỉnh thoảng bị Từ Châu gọi đi kết giao với khách hàng mới, mặc dù công ty quá nhỏ, lúc tự giới thiệu hơi rụt rè, nhưng nói chuyện làm ăn mà, da mặt phải đủ dày, mua bán không thành còn nhân nghĩa, để lại cái danh thiếp cũng tốt.
Hôm nay lại đi ra ngoài nửa ngày. Giữa trưa Diệp Hàm Tranh trở lại khách sạn, vậy mà đụng phải một người quen thuộc ở cửa đại sảnh.
"Chú Phó? Sao chú lại ở đây?" Cậu vội vội vàng vàng chạy tới, còn không cẩn thận đụng phải một nhân viên làm việc, người kia đeo khẩu trang, nhìn giống như nhân viên quét dọn, Diệp Hàm Tranh luôn miệng nói xin lỗi, không phát hiện bàn tay cầm chổi của người kia, thiếu một ngón út.
Quản gia Phó đến vào buổi sáng, trên mặt nhiều thêm mấy nếp nhăn, vẫn là dáng vẻ lúc trước. Ông mỉm cười vuốt vuốt tóc Diệp Hàm Tranh, nói rằng: "Đến đây làm một ít chuyện."
Diệp Hàm Tranh vui vẻ, nói với quản gia: "Vốn định mấy ngày trước về thăm chú, kết quả lại làm lỡ."
Quản gia thông cảm: "Công việc quan trọng."
Diệp Hàm Tranh nói ngọt: "Chú phó cũng quan trọng." Lại nhìn xung quanh: "Là đi với hội bà Trình ạ?"
"Không phải." Quản gia nói: "Là đi cùng Lục tiên sinh tới đây."
Tuổi của Trình Thư Uẩn và ông nội Lục đã không thích hợp để bôn ba khắp nơi, lần này đi theo Lục Minh Tiêu về nước, chắc hẳn không đi nữa, nói là lá rụng về cội. Quản gia thấy cậu một thân một mình hỏi: "Cậu chủ không tới cùng cháu à?"
Diệp Hàm Tranh nói: "Cậu chủ đang bận." Lại tò mò hỏi: "Làm sao chú biết cháu với cậu chủ đã gặp nhau?"
Quản gia cười nói: "Chú không chỉ biết các cháu đã gặp nhau. Còn biết, các cháu ở bên nhau rồi."
"Cái… cái gì?"
Quản gia thấy dáng vẻ khiếp sợ của cậu, lấy điện thoại ra tìm tới một tin nhắn, đưa cho cậu xem, tin nhắn là Lục Minh Tiêu gửi, chỉ vài chữ to, lời ít ý nhiều, trên đó biết: Thông báo một chút, tôi và Diệp Hàm Tranh yêu nhau rồi!
Còn dùng dấu chấm than hiếm hoi, lộ ra một chút kiêu ngạo khó nói ra được.
Quản gia nói: "Không chỉ chú nhận được, hết thảy mọi người trong điện thoại của cậu chủ, chắc là đều nhận được." Ngay cả Lục tiên sinh cũng có, ông nội bà nội cũng không bỏ qua.
Diệp Hàm Tranh không nhịn được cười, nhìn tin nhắn kia, bảo quản gia gửi cho mình, cất giữ đi.
Lúc này, Lục Hạo Đông đi ra từ trong thang máy, Diệp Hàm Tranh hơi cúi đầu, gọi: "Lục tiên sinh."
Khí chất của Lục tiên sinh vẫn lạnh lùng như cũ, nhìn cậu một cái không lên tiếng, nhận lấy hoa tươi quản gia mang tới từ chỗ nhân viên công tác, đi ra ngoài. Bó hoa kia hơi kỳ lạ, rõ ràng là từng đóa bạch cúc nở rộ, lại đặt một cành hoa hồng bắt mắt ở giữa, dùng giấy màu đen bao lấy, giống như đi tưởng niệm ai đó.
Cậu nói chuyện gặp được quản gia cho Lục Minh Tiêu, Lục thiếu gia đối mặt với máy tính một bên bận bịu công việc, một bên hỏi: "Lục Hạo Đông cũng tới?"
Diệp Hàm Tranh gật đầu, giúp Lục Minh Tiêu rót một tách cà phê nói: "Hình như đi tưởng niệm cố nhân."
"Không phải cố nhân." Lục Minh Tiêu bưng cà phê lên uống một ngụm, cau mày nói: "Sao ngọt vậy?"
"Ngọt à?" Diệp Hàm Tranh nếm thử, hình như thật sự ngọt hơn trước kia rất nhiều, chắc là cậu không cẩn thận bỏ nhiều đường, nói xin lỗi với Lục Minh Tiêu, định lại đi pha một tách khác.
Lục Minh Tiêu không để cậu đi, ghét bỏ nói: "Chuyện này còn không cẩn thận? Đầu óc không lớn à?"
Diệp Hàm Tranh mím môi cười, ngồi đối diện Lục Minh Tiêu, "Có lẽ thật sự không lớn, lúc bỏ đường luôn luôn nghĩ đến cậu chủ, cảm thấy bỏ bao nhiêu đường cũng không ngọt bằng cậu chủ." Trên miệng cậu dính một vòng cà phê, không tự giác lè lưỡi liếm sạch.
"Diệp Hàm Tranh." Vẻ mặt Lục thiếu gia nhìn cậu chằm chằm, tiện tay cầm lấy một cây bút máy, viết ba chữ lên giấy nhớ khách sạn chuẩn bị.
Diệp Hàm Tranh tò mò nhìn một chút, đuôi mắt nhỏ dài xếch lên, mắt quyến rũ xinh đẹp, trước kia hắn cũng trông thế này, nhưng hình như dính vào một chút sắc thái tình dục, trở nên không không giống lúc trước, vô tội hỏi: "Sao vậy?"
Lục thiếu gia giơ tay dán tờ giấy nhớ kia lên trán cậu, "Trước kia sao anh không phát hiện, em là lưu manh?"
Diệp Hàm Tranh ngước mắt nhìn lên trán, phát hiện Lục Minh Tiêu thật sự dán một cái nhãn tiểu lưu manh cho cậu, phồng miệng thổi thổi, không xé được trò đùa ác của Lục thiếu gia. Lại tiếp tục chủ đề trước đó: "Cậu chủ nói Lục tiên sinh không tưởng niệm cố nhân, vậy…"
"Là người yêu." Lục Minh Tiêu nói: "Nhưng mà qua đời lâu rồi, khi đó anh còn chưa sinh ra."
Chuyện này, vẫn là nghe nói từ Hà Diệu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!