Lục thiếu gia xử lý xong công việc trong tay, quay về văn phòng, lật xem lịch trình thư ký Nhạc vừa đưa tới, đơn giản sửa đổi một chút, hỏi: "Gần đây thị trấn Thần Khê có một buổi gặp gỡ riêng tư, là Hà gia tổ chức?"
Thư ký Nhạc nghĩ một lát, nói: "Đúng vậy."
Lục thiếu gia hỏi: "Không đưa thư mời cho tôi?"
Thư ký Nhạc nói: "Hà tổng tự gọi điện thoại tới mời, nhưng lúc đó ngài đang nghỉ ngơi, tôi đã từ chối như trước kia."
Lục Minh Tiêu gật nhẹ đầu, đóng máy tính lấy ra chìa khóa được thư ký Nhạc nhặt về từ thùng rác, mở cửa phòng nghỉ ngơi, thư ký Nhạc thấy hắn thu dọn hành lý, hỏi: "Lần này Lục tổng muốn đi?"
"Ừm." Lục Minh Tiêu nói: "Cô đi làm tấm thiệp chúc mừng, nói đêm nay tôi đến."
Thị Trấn Thần Khê cũng không phải thị trấn dùng để cư trú lâu dài, nơi này giống sơn trang Vân Đỉnh của Dương lão tiên sinh, cũng là khu nghỉ dưỡng chuẩn bị để tiếp khách quan trọng. Nhưng rộng hơn sơn trang Vân Đỉnh nhiều, trường đua ngựa sân bóng sòng bạc, nên có đều có, không nên có cũng có. Nơi tương tự thế này, trước kia Diệp Hàm Tranh cũng từng đến vài lần, chẳng qua toàn là nói chuyện với khách hàng, chưa bao giờ ở lại.
Lần này không vì việc công, sau khi ăn cơm trưa, theo Từ Châu đi khắp nơi, bọn họ tới khá sớm, còn có rất nhiều người chưa tới. Từ tổng thấy ánh nắng không tệ, xách theo gậy golf đến sân golf cách khách sạn không xa lắm, vung mấy cái.
Đánh rất bình thường, hơn ở động tác có thể xem.
"Sao lại mất tập trung?" Lại vung trật một gậy, Từ Châu không đánh nữa, đi đến bên cạnh Diệp Hàm Tranh, cầm lấy nước uống trên xe golf uống một ngụm.
Diệp Hàm Tranh lắc đầu nói: "Không sao." Lại hỏi: "Hôm qua anh nói buổi gặp gỡ này là Hà gia tổ chức?"
"Ừ, hình như năm nào cũng có, chỉ là chúng ta không đủ tư cách, không nhận được lời mời mà thôi."
Diệp Hàm Tranh nói: "Quản lý hiện giờ của Hà gia là Hà Diệu tiên sinh à?"
Từ Châu nói: "Phải, anh ta còn có cậu em trai, nhưng nghe nói đi làm nghệ thuật."
Người em trai này, chắc là Hà Xán thiếu gia từng gặp khi còn bé, nhoáng một cái đã hơn mười năm, cũng không biết có gặp được cậu ta ở đây không.
Đang nghĩ ngợi, có người lái một chiếc xe golf dừng bên cạnh họ, một chàng trai hơn hai mươi tuổi ngồi trên đó, hơi gầy, mặc một cái áo len màu lục.
Cậu ta nhìn nhau vài giây với Diệp Hàm Tranh, hỏi: "Có phải cậu họ Diệp không?"
Diệp Hàm Tranh cười gật đầu: "Phải, đã lâu không gặp, Hà Xán thiếu gia."
"Trời ạ! Thật sự là cậu? Tại sao cậu lại ở đây?" Hà Xán nhảy xuống khỏi xe, nghe Diệp Hàm Tranh nói đơn giản lý do, đột nhiên nhận ra, lại nhìn cậu hồi lâu, cảm thán nói: "Cậu vậy mà không thay đổi gì."
Diệp Hàm Tranh gật đầu: "Ngài cũng thế."
Từ Châu không nghĩ tới họ quen biết, muốn lén lút hỏi rõ ràng là quan hệ bấu víu nào, Hà Xán đã dẫn người đi, nói là ôn chuyện.
Thật ra giữa bọn họ cũng không có gì để nói, trừ cùng nhau xem bộ phim truyện cổ tích, lại không có gì thêm nữa.
"Những năm này cậu thế nào?" Tìm đại một quán cà phê, Hà Xán rất vui hỏi: "Vẫn công tác ở Kỳ An hả?"
Diệp Hàm Tranh nói: "Phải, vẫn chưa từng rời đi."
Hà Xán nói: "Tôi cũng rất nhiều năm rồi chưa đến Kỳ An, từ sau khi bà Trình định cư ở nước ngoài, càng chưa bao giờ đến." Dường như cậu ta biết chuyện Diệp Hàm Tranh rời khỏi nhà họ Lục, chần chừ chốc lát, hỏi: "Anh Minh Tiêu cũng về nước rồi, cậu biết không?"
Diệp Hàm Tranh ấm giọng nói: "Biết, chúng tôi đã gặp nhau rồi." Nhắc đến Lục Minh Tiêu, cậu lại thất thần, thời gian trôi qua chậm quá, ngày đầu tiên vậy mà mới qua một nửa…
Con người thật khó hiểu, rõ ràng mười năm đều kiên cường vượt qua, lúc này mới xa nhau một buổi tối, đã cảm thấy không chịu nổi.
Ấn tượng của Hà Xán về cậu vẫn rất tốt, nhìn ra hình như cậu hơi buồn, nghĩ ngợi nói: "Chuyện của cậu và anh Minh Tiêu tôi biết sơ sơ được một chút."
Diệp Hàm Tranh nghe cậu ta nói: "Cậu cũng biết bà nội tôi và bà Trình có quan hệ tốt, cho nên thỉnh thoảng cũng sẽ đến thăm." Lại rất ngượng ngùng nói: "Thật ra thì lúc đó biết được bọn họ muốn định cư ở nước ngoài, còn không dẫn cậu theo, tôi đã vui vẻ mấy ngày."
Diệp Hàm Tranh nghi hoặc hỏi: "Tại sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!