Trên tấm ảnh có chong chóng, còn có các loại quà vặt, đồ chơi trẻ em ở bên đường. Miễn là có thể nhìn thấy, Lục Minh Tiêu đều mua về hết. Hắn tìm một tài xế địa phương, dọc theo huyện Thanh Xuyên lượn quanh tròn một vòng, cũng may mấy năm nay lại bắt đầu thịnh hành đồ chơi tuổi thơ, một số không dễ mua, cũng được tìm ra.
Thật ra thì Lục Minh Tiêu không biết lúc đó Diệp Hàm Tranh muốn cái gì.
Nhưng cho dù muốn cái gì, hắn cũng muốn tự mình đưa cho cậu.
Tay xách túi theo bông tuyết rơi xuống cùng rơi trên mặt đất, lăn ra một xâu mứt quả dùng túi giấy gói cẩn thận, bé trai rét tới nỗi mặt đỏ bừng, nhìn thấy chú cao to nghiêm túc trở về, chạy về nhà nhanh như bay, đầu cũng không dám quay lại.
Lục Minh Tiêu lấy lại tinh thần, Diệp Hàm Tranh đang lẳng lặng nhìn hắn, trong hốc mắt chứa nước mắt ít có, vừa chớp mắt, tất cả đều rơi xuống. Cậu rất ít khóc, chít ít trong những năm bọn họ ở chung, số lần cậu thật sự khóc có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Lục Minh Tiêu nhíu mày, giơ tay giúp cậu lau sạch nước mắt, ánh mắt của Diệp Hàm Tranh cực kỳ giống tấm ảnh kia, mang theo yêu thích đơn thuần và khát vọng không cách nào chạm đến, tim Lục Minh Tiêu siết lại, hỏi cậu: "Rốt cuộc cậu muốn cái gì?"
Diệp Hàm Tranh nói: "Cậu chủ… có thể không?"
"Cái gì?"
"Em muốn cậu chủ có thể không?" Nước mắt của cậu lại rơi xuống, cố nén cũng không được, khóe miệng khẩn trương đến run rẩy, muốn lau sạch sẽ, lại bị Lục Minh Tiêu kéo vào lòng ôm thật chặt. Hồi lâu, mới nghe được hắn trả lời.
"Được."
"Cho em."
Năm, sáu giờ trời đã tối đen, dì Lưu đang chuẩn bị cơm tối, còn hai món chưa vào nồi, sợ nấu sớm, đợi người về tất cả lạnh hết rồi. Nhìn thấy thím Vương bên kia cúp điện thoại, lau tay một cái hỏi: "Sắp về rồi nhỉ?"
Thím Vương nói: "Sắp rồi sắp rồi."
Dì Lưu nói: "Vậy tôi xào cả đây."
"Hầy." Thím Vương đi tới giúp đỡ, tuổi bà lớn như thế, dì Lưu cũng không dám để bà bắt tay vào làm, chỉ nói chuyện phiếm với bà, lại nói đến chuyện của Diệp Hàm Tranh, lần này cũng ngay thẳng, không vòng vo, "Thím, Tiểu Diệp nhà ta, có người yêu chưa?"
"Vẫn chưa đâu." Nói đến vấn đề này, thím Vương lại bắt đầu nhọc lòng, mặt mày ủ rũ: "Nó bận."
Dì Lưu hỏi: "Là bận thật, hay là không muốn xem mắt, kiếm cái cớ?"
Thím Vương nói: "Bận là bận thật, nhưng một năm khoảng ba trăm ngày, dẫu sao cũng phải có mấy tháng rảnh rỗi chứ." Lại hỏi dì Lưu: "Dì muốn giới thiệu đối tượng cho con gái à?"
Dì Lưu nói: "Vâng, tôi thấy Tiêu Diệp rất ưu tú, tôi có đứa cháu gái cũng đi làm ở Kỳ An, đang nghĩ Tiểu Diệp chưa có người yêu mà, giới thiệu hai đứa làm quen một chút, xem xem có được không."
Thím Vương do dự hồi lâu, nói thầm: "Là chuyện tốt, nhưng hình như trong lòng thằng bé có người."
"A?" Dì Lưu nói: "Thế à? Vậy là chưa ở bên nhau?"
Thím Vương nói: "Chưa, có lẽ để trong lòng rất nhiều năm rồi, mỗi lần hỏi nó, nó đều không nói lời nào, vẻ mặt kia đau đến nỗi tôi cũng khó chịu theo."
Dì Lưu chần chừ: "Vậy, có nhắc hay không?"
Thím Vương nói: "Nếu không lúc ăn cơm tôi giúp dì hỏi xem nhé." Lại nghĩ, cơm trưa bà đã nói sai rồi, túm chú Trần vừa đi ngang qua phòng bếp vào, "Nếu không thì ông nói."
Chú Trần hơi đơ ra, thím Vương lại nói một lần chuyện đó với ông.
Nhưng chú Trần không muốn hỏi, nói cho cùng có tìm được người yêu hay không là tự do của con trẻ, lại không ngốc không mệt mỏi, muốn tìm đã tìm từ lâu, không tìm chắc chắn có nguyên nhân, hỏi cũng hỏi vô ích. Nhưng lại không chịu nổi thím Vương không ngừng lải nhải, chỉ có thể không tình nguyện mà đồng ý.
Không bao lâu, Diệp Hàm Tranh và Lục Minh Tiêu mở cửa đi vào. Bên ngoài tối đen, tuyết rơi không nhỏ, Diệp Hàm Tranh buông ra bàn tay nắm một đường, giúp Lục Minh Tiêu làm sạch bông tuyết trên người, thím Vương ở bên cạnh nhìn, nghĩ thầm hai đứa trẻ này thực sự ở chung không tệ, nếu Diệp Hàm Tranh vẫn không tìm, thì bảo anh trai nói giúp một tiếng.
Nhìn chú Trần một cái, giống như là đang nói cho ông biết lát nữa đừng quên chính sự.
Dì Lưu xào xong món cuối cùng bưng lên bàn, lại giúp mỗi người xới một bát cơm, mới trở lại phòng bếp, bình thường dì ăn cơm với hai ông bà, nhưng hôm nay có khách, nên không ngồi vào. Đứng ở cửa, nghe chú Trần ho một tiếng: "Hàm Tranh à, thím con bảo chú hỏi con…"
"Không phải tôi bảo ông hỏi!" Thím Vương giận đến độ muốn ném bát, nhỏ giọng nói: "Là chính ông muốn hỏi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!