Đảo mắt đến cuối thu, hôm qua vẫn còn mưa, sáng sớm hôm sau đã biến thành tuyết trắng xóa.
Làm xong chuyện của Nghị Phong, Diệp Hàm Tranh nghỉ phép kỳ nghỉ đã kéo dài hai tháng, vừa khéo Lục Minh Tiêu vội vàng vượt qua khởi đầu gian nan nhất, đóng cửa từ chối tiếp khách.
"Xin lỗi, Diệp tiên sinh, tôi thật sự không còn cách nào để liên lạc với Lục tổng, mới tới làm phiền ngài."
Diệp Hàm Tranh đang quét dọn vệ sinh, nhận được điện thoại của thư ký Nhạc, nói không sao, lại hỏi: "Cô tìm anh ấy có chuyện gì gấp không?"
Thư ký Nhạc nói: "Tạm thời không có, chỉ muốn nhờ ngài lưu số của tôi lại, để tránh có chuyện quan trọng không liên lạc được."
Thư ký Nhạc căn bản chưa từng trải nghiệm sự tùy hứng của Lục thiếu gia, xưa nay không biết vị cấp trên thành thục thận trọng, nắm giữ quyền sinh sát Lục thị, có thể làm ra chuyện qua loa như thế. Hai ngày trước Lục thiếu gia xem hết một phần văn kiện cuối cùng trong tay, nói với cô muốn nghỉ ngơi, mà còn cần nghỉ một tuần, nói xong người đi ngay, ngay cả điện thoại cũng ném cho cô.
"Tiện thể nhờ ngài giúp tôi nhắc Lục tổng, ngày nghỉ còn có năm ngày, hy vọng anh ấy… có thể đúng giờ đi làm lại."
Diệp Hàm Tranh cúp điện thoại, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, ngủ, Lục thiếu gia đang ôm chăn ngủ, nửa gương mặt vùi trong gối đầu, mái tóc ngày thường không cẩu thả hơi rối, che lấy mắt, lộ ra hàm dưới đẹp đẽ. Diệp Hàm Tranh không lên tiếng, mang theo nụ cười đóng cửa lại. Quả nhiên, cậu chủ của cậu vẫn như cũ, giống một con mèo to lười biếng, thích ngủ nướng.
Hai giờ chiều, Lục Minh Tiêu bị đói tỉnh, mở mắt ra không muốn động, gọi tên Diệp Hàm Tranh một tiếng, không nhận được trả lời, đành phải đứng lên ra ngoài tìm, lại nhìn thấy trên bàn ăn để một tờ giấy nhớ, trên đó viết đến siêu thị mua đồ.
Đồ ăn trên bàn vẫn nóng, chắc là chưa đi lâu, Lục thiếu gia tỉnh dậy không thấy người, không vui vẻ cho lắm, lúc đến phòng tắm rửa mặt vẻ mặt viết: kỳ cục, chẳng lẽ không thể đợi tôi tỉnh rồi cùng nhau đi mua?
Cơm nước xong xuôi muốn gọi điện thoại, lại nhớ ra điện thoại ném ở chỗ thư ký, Lục thiếu gia ngồi một mình ở phòng khách xoay chốc lát, đột nhiên nghĩ đến một chuyện. Hắn liếc nhìn cửa, đi tới khóa trái, lại trở về phòng ngủ.
Ngày đầu tiên đến ở nhờ, Lục Minh Tiêu đã phát hiện trên tủ quần áo trong phòng ngủ, cất giấu một cái vali khả nghi, cái vali kia chắc là chuyển tới từ nhà hắn, thời đại xa xưa, giữ gìn rất tốt, hắn lấy cái vali xuống, bên trong nhẹ tênh, giống như không có đồ gì, nhưng bên trên khóa, còn cài mật khẩu.
Lần đầu tiên Lục thiếu gia nhìn thấy cái vali này, đã cảm thấy bên trong để thứ gì đó, mặc dù không thể xác định, nhưng hắn vẫn muốn mở ra nghiệm chứng xem.
Chìa khóa của cái vali treo trên móc khóa, nhẹ nhàng xoay một cái là ra, nhưng hắn không biết mật khẩu, nghĩ một lát khẽ cười một tiếng, xoay mấy con số, 0327
...
Không mở ra.
Nụ cười của Lục Minh Tiêu dần dần biến mất.
Lại xoay một lần, vẫn không mở ra.
Hắn nhíu nhíu mày, ngồi xổm trên mặt đất lại đổi chuỗi chữ số khác, 1213.
Là sinh nhật của Diệp Hàm Tranh, nhưng vẫn không mở ra.
Lạ thật, không phải sinh nhật của hai người họ, vậy là gì? Lục thiếu gia nghĩ cả buổi, lại thử mấy cái mật khẩu, tất cả đều không đúng, vốn còn muốn thử tiếp, chuông cửa lại đột nhiên vang lên, hắn vội vàng trả cái vali về chỗ cũ, kéo phẳng áo ngủ, đi tới mở cửa.
Diệp Hàm Tranh xách theo túi lớn túi nhỏ, khó hiểu hỏi: "Sao cậu chủ khóa trái cửa?"
Lục Minh Tiêu giúp đỡ nhận một cái túi, bình tĩnh tự nhiên nói: "Không biết."
Hắn không muốn nói, Diệp Hàm Tranh cũng chỉ cong mắt không hỏi nữa, cởi áo khoác, để đồ mua được lên bàn, lần này không chỉ đi siêu thị, còn đến trung tâm thương mại một chuyến, bên trong có một vài sản phẩm dinh dưỡng người già cần.
Lục Minh Tiêu hỏi: "Mua những thứ này muốn đi đâu?"
Diệp Hàm Tranh lấy ra một chiếc khăn quàng cổ màu xanh đậm trong cái hộp tinh xảo, "Ngày mai muốn về thăm Thanh Xuyên, năm nay vẫn chưa về, mấy ngày trước chú thím gọi điện nói nhớ tôi." Cậu cắt mác của khăn quàng cổ, đưa cho Lục Minh Tiêu.
Lục Minh Tiêu không nhận, bảo cậu đeo lên giúp mình, cố ý hỏi: "Chỉ có mình cậu đi?"
Diệp Hàm Tranh nghiêm túc buộc khăn quàng cổ giúp hắn, cười mời: "Cậu chủ có thể đi cùng tôi không? Thanh Xuyên rất đẹp, đó là nơi tôi sinh ra."
Mấy năm nay huyện Thanh Xuyên phát triển rất nhanh, đã không phải là dáng vẻ cũ của hai mươi năm trước, ngôi nhà ngói trước kia gia đình thím Vương ở càng không lưu lại dấu vết nào, bây giờ hai vợ chồng già chuyển đến cư xá mới. Bởi vì lớn tuổi nên mua nhà ở tầng một, ba phòng ngủ một phòng khách, có một phòng của Diệp Hàm Tranh, phía trước ban công là vườn hoa nhỏ, bên trong trồng hoa cỏ chú Trần thích, còn có hành lá cải trắng thím Vương thích.
Đến năm nay hai ông bà đã tám mươi tuổi, sức khỏe của thím Vương tốt, chú Trần quanh năm cúi đầu dạy học, xương cổ có chút vấn đề nhỏ, nhưng cũng không nghiêm trọng, sau khi thu nhập của Diệp Hàm Tranh ổn định đã mời một dì ở địa phương cho họ, họ Lưu, hơn bốn mươi tuổi, là người ôn hòa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!