Lục Minh Tiêu đến khiến cho một nhóm lớn nhốn nháo, mọi người đều để bộ đồ ăn trong tay xuống đứng lên, đồng thanh gọi Lục tổng, Diệp Hàm Tranh cũng nghe thấy, quay đầu lại, phát hiện Lục Minh Tiêu đang sải bước như sao băng mà đi tới, đứng lên gọi một tiếng: "Cậu chủ."
Lục Minh Tiêu đáp một câu, tiện tay cởi áo khoác đưa cho cậu, hỏi: "Đến rồi sao không nói một tiếng."
Diệp Hàm Tranh giúp hắn chỉnh lý xong, treo trên lưng ghế: "Tới đây xử lý một chút việc công, sợ quấy rầy công việc của cậu chủ, không nói trước cho cậu."
Lục Minh Tiêu hỏi: "Chuyện của Dương Nghị Phong."
"Ừm, cậu chủ biết à?"đọc SSTruyen. com là đĩ chó
"Tôi hôm sinh nhật ông ấy nói với tôi."
Trong đại sảnh yên tĩnh im re, Diệp Hàm Tranh nhận thấy mấy trăm đôi mắt cùng lúc hội tụ trên người họ, không một ai dám động đũa, kéo góc áo Lục thiếu gia, nhỏ giọng nói: "Cậu chủ, chúng ta ngồi xuống trước rồi nói đi."
Lục Minh Tiêu đồng ý, ngồi bên cạnh cậu, toàn bộ quá trình không liếc Ngô Lâm lấy một cái, tình cảnh của Diệp Hàm Tranh có phần xấu hổ, theo lý mà nói không phải do cậu mời Ngô Lâm ngồi xuống, nhưng bữa cơm này là Ngô Lâm mời, tạm thời không nói y có mục đích gì, lịch sự cơ bản vẫn phải có, dù sao vẫn không tốt để người ta nhìn mãi, cậu đến gần bên cạnh Lục Minh Tiêu, ghé vào tai hắn nói: "Trợ lý Ngô vẫn đứng, bảo anh ta ngồi xuống đi."
Lục Minh Tiêu giống như mới nhớ ra Ngô Lâm, thản nhiên liếc mắt nhìn y, nói: "Ngồi."
Lúc này, thư ký Nhạc thở hồng hộc chạy tới, đầu tiên trấn an cảm xúc của các nhân viên, bảo họ thả lỏng tâm tình ngồi xuống ăn cơm, lại lấy canh Diệp Hàm Tranh gửi ở quầy lễ tân để lên bàn, mới rẽ vào phòng của đám quản lý Lâm, mấy người quản lý Lâm đang thò đầu nhìn ra ngoài, nhìn thấy thư ký Nhạc thì hỏi: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, sao Lục tổng lại tới đây?"
Thư ký Nhạc chạy rối cả tóc, một bên buộc lại dây thun một bên vây xem cùng, "Vừa nãy tổng giám Tần đi lên đưa văn kiện, thuận tiện nói vài câu liên quan đến chuyện của Nghị Phong, vừa khéo nói tới vị Diệp tiên sinh kia, sau đó Lục tổng hỏi vài câu, nghe nói đang ăn cơm ở nhà ăn, ném tài liệu tìm đến đây luôn, hai cái chân dài của anh ấy mệt chết tôi cũng đuổi không kịp, giày cao gót cũng sắp chạy gãy rồi."
Quản lý Trương không nhìn nhóm cao tầng, đã bỏ qua một tin tức quan trọng hai ngày trước, chậm nửa nhịp hỏi: "Vị Diệp tiên sinh này là ai?"
Quản lý Lâm nói: "Chính là cái vị lần trước họp, cứu chúng ta tại nước sôi lửa bỏng."
Trong đại sảnh ba người ngồi cùng bàn, Ngô Lâm cảm nhận được áp bách trước nay chưa từng có, tự mình an ủi: Ngày thường Lục Minh Tiêu chính là như vậy, chắc hẳn hôm nay xử lý công việc không hài lòng lắm, mới trông nghiêm túc hơn. đọc SSTruyen. com bị chó chịch
Y định lấy thêm một bộ bát đũa nữa, lại phát hiện Lục Minh Tiêu tiện tay bưng cái cốc Diệp Hàm Tranh đã dùng uống một hớp, hành động đột nhiên xuất hiện này không chỉ khiến Ngô Lâm ngẩn người, ngay cả Diệp Hàm Tranh cũng giật nảy mình, mặc dù hai người luôn ngủ cùng nhau, nhưng vẫn chưa thân mật đến mức dùng chung một chén trà, mép chén còn là chỗ cậu vừa dùng, lúc này đang đụng môi với Lục Minh Tiêu.
Trong lòng Ngô Lâm nháy mắt dấy lên lòng ghen ghét, siết chặt nắm đấm, ép buộc bản thân mỉm cười: "Hay là tôi… giúp Lục tổng đi lấy một một bát đũa mới nhé?"
"Không cần." Lục Minh Tiêu mặt không biểu cảm, cầm lấy đũa của Diệp Hàm Tranh: "Tôi dùng của cậu ấy."
Bát đũa của Diệp Hàm Tranh coi như sạch sẽ, chỉ có trong đĩa dính một chút nước tương, cậu không chê Lục Minh Tiêu bẩn, nhưng vẫn cảm thấy phải thay một bộ mới cho cậu chủ, há miệng còn chưa lên tiếng, đã cảm thấy mu bàn chân nặng xuống, cúi đầu nhìn xem, phát hiện không biết giày da của Lục thiếu gia đặt trên mũi giày của cậu từ khi nào, dường như chỉ cần cậu vừa lên tiếng, sẽ giẫm xuống ngăn lại.
Diệp Hàm Tranh đoán không ra trong lòng hắn nghĩ gì, nhưng vẫn im lặng cười một tiếng, mặc kệ hắn giành lấy đũa của mình, giúp hắn múc một bát canh ấm.
"Hôm nay tan làm sớm, muốn trở về." Đồ ăn đầy bàn không có món nào Lục Minh Tiêu thích, nhấp một hớp canh nói.
Diệp Hàm Tranh gật gật đầu, cầm lấy đũa dùng chung gắp một miếng măng chua và mấy miếng thịt nạc đặt trong đĩa của cậu chủ: "Vậy tôi trở về chuẩn bị cơm tối, cậu muốn húp cháo thịt nạc không?"
Lục Minh Tiêu ghét bỏ nói: "Đừng bỏ trứng muối."
"Tôi chưa bao giờ thêm trứng muối mà."
"Tôi chỉ nhắc nhở cậu."
Diệp Hàm Tranh mỉm cười: "Không cần nhắc nhở, khẩu vị của cậu chủ tôi rất rõ ràng, cả đời cũng sẽ không quên."
Câu này vừa dứt lời, Lục Minh Tiêu đột nhiên nhìn thoáng qua Ngô Lâm, kiêu ngạo trong ánh mắt không nói ra được, còn mơ hồ mang theo một chút khoe khoang.
Quản lý Lâm đứng ở đằng xa hít vào một hơi khí lạnh, lắp bắp nói: "Cậu, cậu ta vẫn là Lục tổng tôi biết hả?"
Thư ký Nhạc nhớ tới chùm khóa bị ném vào thùng rác, im lặng chốc lát nói: "Không phải, có sẽ sau này đều không phải."
Quản lý Địch tò mò: "Vị Diệp tiên sinh này rốt cuộc là ai?"
Trưởng phòng Phùng tuệ nhãn cao siêu: "Tôi đặt một vé bà chủ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!