Chương 34: (Vô Đề)

Ấm tử sa người bán khoác lác chế tạo thuần thủ công đặt bên trong hộp quà bề mặt lụa màu vàng, xem ra cũng tạm được, phù điêu chạm rỗng và hoa văn chìm cũng coi như tinh xảo, mắt thường nhìn không lỗ, cậu chụp gửi cho Từ Chân nhìn xem, dù sao cũng lấy danh nghĩa công ty để tặng, không thể mất mặt, Từ tổng cũng không hiểu đồ chơi của những người lớn tuổi này, hỏi cậu bao nhiêu tiền.

Diệp Hàm Tranh chụp hóa đơn gửi đi.

Hồi lâu không nhận được bất kỳ trả lời nào, Diệp Hàm Tranh gọi điện thoại qua, Từ tổng nói: "Bỏ đi, đàn em, tình thâm duyên cạn, sau này đừng liên lạc nữa."

Quả nhiên là câu trả lời này, Từ tổng nổi tiếng là vắt cổ chày ra nước, đối với ai cũng đều là một dáng vẻ, Diệp Hàm Tranh bất đắc dĩ mỉm cười, cậu cũng không thật sự yêu cầu thanh toán, Từ Châu đã giúp cậu rất nhiều, chút tiền này, là cậu nên bỏ ra, sắp xếp quà xong, lại mở điện thoại kiểm tra số dư còn lại bên trên, thở dài một hơi, ngã xuống giường.

Những chỗ cần tiêu tiền nhiều lắm, cách mục tiêu của cậu, còn phải rất lâu…

Đảo mắt đến một ngày trước sinh nhật của Dương Nghị Phong, Diệp Hàm Tranh đi theo quản lý Lưu cùng đến thăm hỏi trước, cậu và Tạ Bình đều không nằm trong danh sách được mời, quyền lợi của quản lý Lưu có hạn, chỉ có thể dẫn một người tới.

Từ lâu đã nghe nói Dương lão tiên sinh thích phô trương, mở tiệc sinh nhật ở sơn trang Vân Đỉnh nhà mình vừa xây xong không lâu, nhân tiện mời nhân sĩ nổi danh các giới đến ở, lần này mời càng nhiều, còn có rất nhiều người không mời mà tới như Diệp Hàm Tranh, cho Dương lão đủ thể diện.

Trước khi xuống xe quản lý Lưu đưa cho Diệp Hàm Tranh một tấm thẻ phòng, y còn vài chuyện phải làm, dặn dò: "Hôm nay chủ tịch có khách quý, chắc hẳn chỉ có thể vào bữa cơm tối ngày mai có thời gian nói chuyện vài câu, hôm nay cậu cứ đi dạo trước đi, có vấn đề gì chúng ta gọi điện thoại." Diệp Hàm Tranh nói lời cảm ơn với y, mang theo quà đi tìm phòng.

Mấy ngày trước vừa vào thu, cây phong đỏ một mảng sơn trang Vân Đỉnh, lá rơi xào xạc trên đất, chưa tận lực quét dọn, lác đa lác đác mà phủ một mảng, lúc này trước mặt có người chạy tới, thở hồng hộc hỏi thăm Diệp Hàm Tranh: "Xin lỗi quấy rầy một chút, xin hỏi ngài biết chỗ nào gần đây bán thuốc màu không?"

Diệp Hàm Tranh cũng là lần đầu tiên vào đây, nói xin lỗi với y, tỏ ý không biết.

Người kia nói cảm ơn một tiếng, lại vội vàng chạy đi hỏi thăm người khác.

Càng đi vào trong, khách khứa cùng dần nhiều hơn, toàn bộ đều mang quà cáp, đều là người được mời tham gia tiệc sinh nhật, còn có một số khuôn mặt quen thuộc, có người từng hợp tác, có người từng thấy trên tin tức báo chí.

"Ây dô, tổng giám Tiểu Diệp?"

"Trương tổng?" Diệp Hàm Tranh nghe thấy có người gọi cậu, theo giọng nói nhìn sang, Trương tổng là khách hàng đầu tiên của cậu, về sau chuyển nhà, ra nước ngoài, việc làm ăn cũng chuyển sang bên kia, có hai, ba năm chưa gặp nhau.

Trương tổng bốn năm mươi tuổi, nâng cao cái bụng bia tròn vo, vui tươi hớn hở nói: "Sao cậu lại tới đây? Tới đây mừng thọ với Từ tổng của các cậu?"

Diệp Hàm Tranh gật đầu, cười nói: "Là tôi tự đến kính thăm, gần đây Từ tổng nghỉ ngơi."

Trương tổng cũng nhớ ra rồi, Từ Châu vừa kết hôn, chắc chắn rất bận rộn, lại hàn huyên vài câu đơn giản với cậu, Diệp Hàm Tranh nói: "Không nghĩ tới có thể gặp ngài ở đây, vốn phải là tôi đến nhà ngài thăm hỏi."

"Ôi giời cậu nhìn cậu xem, vẫn khuôn phép như thế, mọi người đều bận rộn, các cậu càng bận rộn." Trương tổng thấu tình đạt lý: "Vả lại chỗ tôi xa cỡ nào, đến một chuyến còn phải thôi nghỉ đông, không đáng."

Diệp Hàm Tranh mỉm cười theo hỏi: "Lần này ngài trở về, còn có sắp xếp gì khác không?"

Vốn là muốn đợi sau khi yến hội kết thúc, mời ông cùng ăn bữa cơm, Trương tổng lại khoát khoát tay nói: "Không có không có, tối mai lên máy bay rồi, bên này xong việc phải nhanh chóng đi, công ty còn có cuộc họp đang đợi."

Diệp Hàm Tranh tiếc nuối nói: "Vội vậy…"

"Đúng rồi, không có cách nào, nếu như lần này không phải muốn gặp tổng giám đốc mới nhậm chức của Lục gia, tôi mới sẽ không thật xa mà chạy về."

Diệp Hàm Tranh ngẩn người, tay xách hộp quà run nhè nhẹ, "Ngài nói, Lục gia…"

"Lục thị ấy, ai cũng biết."

Diệp Hàm Tranh hơi thất thần, một lúc sau mới hỏi: "Tổng giám đốc tân nhiệm, là Lục… Lục Minh Tiêu… thiếu gia à?" Lâu lắm rồi cậu chưa từng nhắc đến cái tên này, cổ họng khô khốc suýt nữa không phát ra được âm thanh nào.

Trương tổng nói: "Trừ cậu ấy ra còn có thể là ai, Lục thiếu gia này rất lợi hại, không chỉ xử lý ba cậu ta, còn trừng trị những thành viên hội đồng có ý đồ làm phản nhà cậu ta đến là ngoan ngoãn."

Tin tức của nhà họ Lục chưa bao giờ lộ ra ngoài, nội bộ như thế nào càng không có người biết, từng ấy năm tới nay, Diệp Hàm Tranh vẫn là lần đầu tiên nghe được tin tức của hắn từ miệng người khác, thực sự muốn biết nhiều hơn.

Trương tổng cũng là xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, tám chuyện không dứt. "Mọi người đều nói thương trường như chiến trường, công ty nhỏ như chúng ta bình thường đấu đá còn mày chết tao sống, càng đừng nhắc đến Lục gia, Lục Hạo Đông cũng là nhân vật lợi hại, đối với con của mình tuyệt đối không nương tay. Nếu tôi có thể có một nửa lòng dạ ác độc của ông ta, mấy kẻ không ra hồn nhà tôi, đoán chừng sớm cũng không cần tôi nhọc lòng.

Việc này tôi cũng nghe người khác nói thôi, nói là Lục thiếu gia mười mấy tuổi đã vào nóng cốt của công ty, trực tiếp uy hiếp đến một bộ phận thành viên hội đồng dòm ngó cổ phần của Lục gia. Những thành viên hội đồng ăn người kia từng người một cũng đều là chạy đi theo chỉ thị của cậu ta, đổi thành tôi thân kinh bách chiến kinh nghiệm phong phú, đoán chừng cũng ở không đến nửa năm, một đứa trẻ như cậu ta vậy mà có thể nhổ tận gốc tất cả những lão tặc kia, không phục không được mà."

Lại đi không xa, đã đến biệt thự của sơn trang, một tòa nhà chính, trái phải còn có hai tòa nhà cho khách, Diệp Hàm Tranh và Trương tổng cùng đến tòa nhà bên trái, lại đụng phải người vữa nãy hỏi cậu đường đi mua thuốc màu, xách theo một cái túi nhỏ, vội vàng chạy tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!