Sau khi ăn tối, Diệp Hàm Tranh tìm dì Phương lấy ít thuốc cao, trên người cậu dính đất chưa phủi sạch, nói với dì Phương là lúc học thể dục bị ngã, dì Phương tin cậu, ngoài miệng nhắc mãi bất cứ việc gì cũng phải cẩn thận một chút. Diệp Hàm Tranh ngoan ngoãn gật đầu, vào phòng tắm cởi quần áo ra, nhìn thấy trên đùi trên eo đâu đâu cũng có vết bầm tím, đứng dưới vòi hoa sen vừa giội nước nóng, đau tới nỗi hít khí lạnh, may mà trên mặt nhìn không ra, bôi thuốc lên những chỗ nghiêm trọng xong quay về phòng ngủ.
Tối nay Lục Minh Tiêu vẫn chưa gọi điện thoại tới, Diệp Hàm Tranh nhớ hắn, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm, cậu đặt di động bên cạnh gối đầu, chọc chọc mũi tiểu ác long, lại đi mở cửa sổ ra để thông gió, trong đêm hơi lạnh, nhưng cậu sợ không giấu được mùi thuốc cao, ngày mai bị Lục Minh Tiêu phát hiện sẽ không tốt.
Trong mơ hỗn hỗn độn độn, xen lẫn cơn đau trên người, từ đầu tới cuối ngủ không yên ổn, không biết đến mấy giờ, mơ hồ nghe thấy có người đẩy cửa phòng ra, một lát sau lại nghe được người kia nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại, sau đó rất lâu, cũng không phát ra âm thanh gì nữa, giống như vẫn luôn đứng ở cửa sổ, chưa từng động đậy.
Sáng sớm hôm sau, Diệp Hàm Tranh thức dậy như thường lệ, nghỉ ngơi một buổi tối, tuy rằng người vẫn đau, nhưng đã tốt hơn rất nhiều, vừa chuẩn bị thay quần áo đến trường học, đột nhiên nhìn thấy có người ngồi trên ghế sofa trong phòng, cậu ngạc nhiên mở to mắt, vui vẻ nói: "Cậu chủ? Tại sao cậu về rồi?"
Lục Minh Tiêu đang đọc sách, ánh nắng chiếu trên người hắn, phủ lên một vầng sáng thật mỏng, đẹp tới nỗi không chân thực.
"Tối hôm qua đã về rồi." Lục Minh Tiêu để sách sang bên cạnh: "Cậu ngủ giống như heo, gọi cũng không gọi dậy được."
"Cậu chủ gọi tôi á?" Diệp Hàm Tranh chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói xin lỗi: "Xin lỗi, tôi ngủ say quá."
"Sau này đi ngủ khóa cửa lại." Lục Minh Tiêu nói: "Không thì trộm đi vào cũng không biết."
Diệp Hàm Tranh nói: "Cậu chủ mới không phải trộm." Cậu cố gắng để cho mình trông như không sao cả, cười hỏi: "Cậu chủ hoàn thành công việc trước thời hạn à?"
Lục Minh Tiêu không trả lời vấn đề này của cậu, mà nói: "Hôm nay ở nhà với tôi, không cần đến trường học."
Diệp Hàm Tranh không hỏi nhiều: "Vậy tôi xin phép nghỉ với cô."
"Đã xin nghỉ rồi." Lục Minh Tiêu đi tới ngoài cửa nói với cậu: "Thay quần áo, xuống lầu ăn cơm."
Hôm nay trong nhà hơi kỳ lạ, Diệp Hàm Tranh đi từ phòng ngủ đến phòng ăn, một bóng người cũng không thấy, bình thường vào giờ này phải là bận rộn nhất, quản gia ở phòng khách pha trà, người hầu phải quét dọn vệ sinh, dì Phương sẽ biến đổi nhiều kiểu mà chuẩn bị bữa sáng, một hai tháng đều không giống nhau.
Nhưng bây giờ ngoại trừ canh đang hầm trên lửa, không chuẩn bị gì cả.
"Cậu chủ?" Diệp Hàm Tranh đi vào phòng bếp, nhìn thấy Lục Minh Tiêu đang đối chiếu sách hướng dẫn nướng bánh mì, trong đĩa có hai cái nướng cháy, cái thứ ba cũng sắp cháy, vội vàng đi tới giúp đỡ, chỉnh xong thời gian của máy nướng bánh, nói: "Để tôi đi."
Lục Minh Tiêu nhường một bước, cau mày ném sách hướng dẫn sang bên cạnh.
Diệp Hàm Tranh hỏi: "Mọi người đi đâu hết rồi?"
Lục Minh Tiêu nói: "Nghỉ rồi." Cụ thể đi đâu cũng không nói cho cậu biết, nhưng xem ra lúc này trong nhà chỉ có hai người bọn họ.
"Tìm được trường chưa?" Lục Minh Tiêu nhìn thoáng qua canh trong nồi đất, mở hộp gia vị nghiên cứu chốc lát, cầm thìa lên.
"Đã tìm mấy trường, đều là vài đại học tương đối nổi tiếng, tôi đã so sánh một chút, Minh Đại và học viện kinh tế của Thanh Đại là tốt nhất… khoan đã cậu chủ, đó là đường." Diệp Hàm Tranh ngăn tay hắn lại, vừa định đổi thành muối, đã nghe Lục thiếu gia tùy hứng nói: "Tôi muốn uống canh ngọt không được à?"
Diệp Hàm Tranh liền tùy hắn, để hắn rắc đường vào trong canh sườn.
"Cậu muốn đến trường nào?" Lục Minh Tiêu hỏi.
"Tôi à… tôi đi đâu cũng được." Diệp Hàm Tranh nói: "Chỉ cần có thể cùng cậu chủ…"
"Minh Đại đi." Lục Minh Tiêu ngắt lời cậu: "Bên đó khá gần Kỳ An, thỉnh thoảng có thể trở về thăm."
"Được." Diệp Hàm Tranh lấy bánh mì đã nướng xong ra, lại chuẩn bị rán quả trứng.
Lục Minh Tiêu hỏi: "Chuyên ngành thì sao? Học kinh tế?"
Diệp Hàm Tranh nói: "Tôi vẫn chưa nghĩ tới." Lại hỏi: "Cậu chủ cảm thấy tôi nên học cái gì?"
Lục Minh Tiêu nói: "Gì cũng được, chọn cái cậu thích."
Diệp Hàm Tranh rũ mắt, lật mặt trứng rán vàng, lúc cậu xuống lầu cũng mang theo lá thư tình nhăn nheo, để trong túi áo, lộ ra một góc màu hồng.
"Tôi đã kiểm tra ký túc xá của Minh Đại rồi, điều kiện không tệ, bốn người một phòng, nếu như không thích đồ ăn của nhà ăn có thể thuê phòng bếp tự nấu, buổi tối cậu ngủ không đàng hoàng, nhớ xin giường dưới, tham… tham gia nhiều hoạt động trong trường đi, mấy năm này vì tôi, cậu cơ bản chưa từng đi ra ngoài."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!