Cho đến buổi sáng ngày hôm sau mới dọn sạch áp phích trên tường trong nhà vệ sinh, nhưng lời đồn cũng không dừng lại, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng giống như thác lũ dòng nước xiết, muốn triệt để đánh tan phòng tuyến tâm lý của Diệp Hàm Tranh, mới bằng lòng từ bỏ ý đồ.
Từ Sênh đã vận dụng nhiều lần đặc quyền ở trong lớp, công khai ngầm nhấn mạnh không cho phép thảo luận chuyện này, nhưng căn bản không chặn được miệng mồm mọi người, dù sao ngôn luận tự do, đều là tự mình truyền xem, lại không trái với kỷ luật nhà trường.
Cô sợ giờ ra chơi bí mật khó giữ nếu nhiều người biết, bảo Diệp Hàm Tranh tới phòng làm việc, trong lúc nhất thời bầu không khí hơi ngưng đọng, mấy người bạn tốt đều ở đây, nhưng lại không biết nói gì.
Kiều Khả nghe nói chuyện này phản ứng đầu tiên đã cảm thấy là nói bậy, nhưng thái độ hôm qua dọn áp phích của Diệp Hàm Tranh, lại khiến cậu ta cảm thấy là thật, muốn nói gì đó, nhưng lại không biết mở miệng thế nào.
"Đừng mặt mày ủ rũ nữa." Diệp Hàm Tranh nói: "Thật sự không sao."
"Sao lại không sao! Cả lớp đều đang nói mày cười nhạo mày." Kiều Khả gãi tóc: "Rốt cuộc nên làm gì, không thì để lãnh đạo trường ra mặt đi."
Từ Sênh nói: "Tôi đã tìm từ lâu rồi, nhưng ông có nghĩ tới không, bây giờ chỉ có người trong trường cấp ba biết, còn có vài người căn bản không hiểu tình huống, nếu như tìm lãnh đạo trường, chuyển lên mặt bàn để nói, đó không phải là nói rõ cho thiên hạ à? Vả lại cho dù lãnh đạo trường ra mặt, chuyện kiểu này cũng không có khả năng xử lý cứng rắn, chỉ có thể nói chuyện."
Bốn mắt nói: "Vậy phải làm sao, không thể cứ để bọn họ nói chứ? Sắp lên lớp mười hai rồi, ai chịu nổi một đám người ở bên tai vo ve bay loạn!"
Diệp Hàm Tranh nhìn họ lo lắng cho mình, trong lòng cảm kích, nhưng chuyện này ngoại trừ yên lặng tiếp nhận, căn bản không có bất kỳ cách nào, dù sao Diệp Chi Lan đúng là mẹ của cậu, cũng thực sự diễn những bộ phim không ra hồn kia, cậu an ủi mình trong lòng, cùng lắm chỉ là bị người khác nói vài câu, nhịn một chút là qua, nghĩ đến còn hai ngày nữa là Lục Minh Tiêu có thể trở về, trong lòng lại vui vẻ trở lại.
Buổi tối về nhà, quản gia nhìn sắc mặt cậu không tốt lắm, chu đáo hỏi: "Cảm cúm đã đỡ hơn chưa?"
Diệp Hàm Tranh gật đầu nói: "Đỡ hơn nhiều rồi ạ."
Quản gia vuốt vuốt tóc cậu: "Nhớ uống thuốc đúng giờ, nếu như việc học căng thẳng, trước tiên có thể gác lại công việc trong nhà."
Diệp Hàm Tranh đáp lời, cậu cố gắng điều chỉnh tốt tâm tình của mình, nhưng nói cho cùng vẫn là con nít, cảm xúc không tự giác toát ra trong mắt, vẫn không giấu được quản gia.
Thời gian đợi Lục Minh Tiêu hơi dài dằng dặc, hình như mỗi phút mỗi giây đều bị kéo dài vô hạn, Diệp Hàm Tranh lấy bức thư tình kia ra nhìn một chút, cảm thấy có vài câu không tốt, sửa sửa đổi đổi, viết lại hai lần, mới bỏ vào bì thư, đặt ở dưới đáy cặp.
Tâm trạng của cậu đã tốt hơn nhiều, nhưng có vài người cứ không muốn cậu thoải mái như vậy, sau khi tan học tách ra với Kiều Khả, mới chuẩn bị đến chỗ gửi xe lấy xe, đã bị một đám người chặn lại trong một con hẻm hẹp.
Hơn sáu giờ, trời vẫn sáng, Diệp Hàm Tranh thấy rõ người dẫn đầu, chính là Phùng Thịnh lớp mười hai đã bỏ học, bên cạnh còn có một người, nhuộm tóc màu vàng, nhìn hơi quen mặt.
"Đã lâu không gặp, ghép lớp."
"Mày là…"
"Quên rồi?"
Diệp Hàm Tranh thực sự không nhớ nổi, nhưng gọi cậu là ghép lớp, chẳng lẽ là bạn hồi tiểu học?
"Hôm nay tao đến giải thích với mày." Người kia nhắc nhở: "Hồi nhỏ, không nên dùng nước lạnh giội mày."
Diệp Hàm Tranh nghĩ ngợi, không xác định hỏi: "Mày là, Hồ Triết?"
"Ha ha?" Trong tiếng cười của Hồ Triết tràn ngập châm chọc, túm lấy cổ áo cậu: "Mẹ kiếp mày thật sự quên rồi?"
"Hồ Triết?" Một chiếc xe con màu đen chạy trên đường cao tốc, quản gia mới đón được Lục Minh Tiêu vội vàng chạy về từ sân bay, may mà lần này đến thành phố lân cận, chỉ bay hơn một tiếng.
"Có lẽ cậu chủ không nhớ, hồi nhỏ đứa trẻ kia từng bắt nạt Hàm Tranh, đổ một chậu nước lạnh lên người nó, sau đó lại mượn danh nghĩa xin lỗi, mưu hại Hàm Tranh trước mặt mọi người đẩy cậu ta." Quản gia xuyên qua gương chiếu hậu nhìn thoáng qua hai cha con ngồi ở ghế sau, Lục Minh Tiêu cau mày, Lục Hạo Đông một mặt bình tĩnh từ đầu tới cuối.
Lục Minh Tiêu nhớ lại: "Không phải tôi kêu chú xử lý rồi sao?"
Quản gia nói: "Phải, lúc đó tôi đã giúp nó sắp xếp chuyển trường, vừa khéo ba nó Hồ Thắng Kiệt cũng xảy ra vài vấn đề ở vị trí công tác, đã bị chuyển đi cùng nhau."
Lục Minh Tiêu hỏi: "Ba nó tự có vấn đề?"
"Ừm, nghe nói là khiêu dâm nhân viên nữ, cho dù lúc ấy Hồ Triết không bắt nạt Hàm Tranh, cũng sẽ bị điều đi, nhưng hình như Hồ Triết đem hết thảy mọi thứ, ghi tạc lên người Hàm Tranh."
Lục Minh Tiêu siết chặt nắm đấm, muốn lập tức chạy về, mấy ngày nay không biết Diệp Hàm Tranh làm thế nào chịu được, không thể hiện ra ngoài chút nào với hắn, buổi sáng quản gia đến trường một chuyến, hỏi thăm rõ ràng tất cả mọi chuyện, kể cả áp phích của Diệp Chi Lan, và những lời đồn chuyện nhảm đầy trường, "Tôi gọi điện thoại hỏi cấp trên hiện tại của Hồ Thắng Kiệt, sau khi ông ta bị chuyển đến nơi khác, thường xuyên say rượu, đối xử với vợ không đánh thì chửi, dẫn đến hai người ly hôn, Hồ Triết do ông ta nuôi, nhưng ông ta vẫn cảm thấy con trai không giữ gìn mối quan hệ với cậu chủ, cắt đứt tương lai của ông ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!