Tin đồn giống như một đám lửa rơi trong cỏ dại, gió lớn thổi qua, lửa rừng không ngớt.
Mới đầu chỉ là mấy nam sinh ngồi ở bàn sau nhỏ giọng thảo luận, trong vòng một đêm không bị khống chế, đã truyền khắp cả khối.
"Ê, đã nghe chưa? Mẹ của Diệp Hàm Tranh lớp số một, là diễn viên phim cấp ba."
"Móa, thật á?"
"Tất nhiên là thật, trông giống lắm, một cái khuôn đúc ra! Tuyệt đối là ruột thịt."
"Đậu má, có ảnh không?"
"Có, tao gửi cho mày."
Sau khi Diệp Hàm Tranh đến thành phố Kỳ An, đã rất lâu chưa nghĩ tới Diệp Chi Lan, bà đi một mình thoải mái, cũng không thường gặp trong mơ, thỉnh thoảng gặp một lần, mặc quần áo diễn xuất gọn gàng xinh đẹp, dần dần, Diệp Hàm Tranh cũng sắp quên rồi, nghề nghiệp của bà không vẻ vang cho lắm.
"Rầm" một tiếng thật lớn, cái ghế sau bàn học ngã trên mặt đất, giáo viên ngữ văn đang viết chữ trên bảng, nhíu mày quay đầu, nhìn thấy Diệp Hàm Tranh đột ngột đứng lên, hỏi: "Bạn học Diệp, có chuyện gì?"
Diệp Hàm Tranh sững sờ nhìn chằm chằm vào trang sách vừa lật ra, hai tay run rẩy.
"Bạn học Diệp?"
Diệp Hàm Tranh bỗng nhiên bừng tỉnh, vội nói: "Có!"
"Em có vấn đề gì?"
"Không, không có ạ."
"Không có thì mau ngồi xuống, không được quấy nhiễu kỷ luật lớp học."
Diệp Hàm Tranh nói tiếng xin lỗi, sắc mặt trắng bệch nâng cái ghế lên. Kiều Khả và bốn mắt hơi lo lắng, nhỏ giọng hỏi sao vậy, cậu lắc đầu, lại miễn cưỡng mỉm cười, siết chặt một tấm ảnh chụp của Diệp Chi Lan không biết bị ai bỏ trong khe, toàn thân trần trụi.
Sự tình dường như âm thầm đã truyền tới lớp số một, không chỉ nam sinh, ngay cả bạn học nữ cũng bắt đầu nghị luận theo.
"Chuyện họ nói là sự thật à?"
"Sao tôi biết được, tôi lại chưa xem bao giờ."
"Đây là ảnh chụp tôi nhìn thấy trong group bạn học của lớp khác, thật sự rất giống!"
"Trời ơi, thật sự đúng là, mẹ cậu ta làm sao lại chụp loại ảnh này, ghê tởm quá, cậu ta sẽ không cũng là loại người này chứ? Tôi vẫn cho rằng điều kiện nhà cậu ta rất tốt, không nghĩ tới…"
"Xuỵt, nhỏ giọng thôi, đừng để cậu ta nghe được."
Chuyện trước năm tám tuổi hình như lại tái diễn, Diệp Hàm Tranh bị một đám người chặn ở nhà vệ sinh, trên tường dán đầy áp phích của Diệp Chi Lan, còn có rất nhiều tấm cố ý cắt ra từ trong phim, mỗi tấm đều khó coi.
Lúc Kiều Khả và bốn mắt xông mở đám người, Diệp Hàm Tranh đang một mình xé áp phích, nhưng trên tường dính rất nhiều keo dán, căn bản xé không ra.
"Nhìn gì mà nhìn! Nhìn gì mà nhìn! Không cần lên lớp hả!" Kiều Khả lớn tiếng quát người đi, ngược lại bị lớp lớn đẩy một cái, Diệp Hàm Tranh vội vàng đỡ lấy cậu ta từ phía sau, lắc đầu với Kiều Khả, "Bọn mày trở về lên lớp trước đi."
"Nhưng mày…"
"Tao không sao…" Cổ họng Diệp Hàm Tranh nghẹn lại, không nói nổi một câu đầy đủ, đợi một lát, mới mỉm cười nói: "Tiết sau, giúp tao xin nghỉ nhá."
Bốn mắt đỏ mắt: "Xin nghỉ gì! Không làm nữa không làm nữa! Cũng không phải mày dán lên! Mày không cần để ý!"
Diệp Hàm Tranh vẫn lắc đầu, mặc dù không phải cậu dán lên, nhưng người bên trên là mẹ của cậu, tuy rằng Diệp Chi Lan chưa nuôi cậu được nhiều, nhưng cậu lại không thể để ảnh chụp bất nhã như thế của bà bị phơi bày trước đám đông.
Có hai người đứng bên ngoài nhà vệ sinh, một người trong đó là Lương Thiệu Vũ, người kia mặc đồng phục của trường, trong tay cầm cái mũ lưỡi trai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!