Lầu dưới vẫn sáng đèn, Lục Hạo Đông ngồi uống trà dưới đèn, lâu lắm rồi ông ta chưa bước vào mảnh đất này, tất cả đồ trang trí trong phòng đều cảm thấy lạ lẫm.
"Đổi ghế sofa?" Ông ta mở miệng hỏi quản gia đứng đằng sau.
Quản gia vẫn cung kính nói: "Đã đổi mấy năm trước, là phu nhân tự chọn."
Lục Hạo Đông nói: "Đứa trẻ kia tên là gì?"
Quản gia biết ông hỏi ai, đáp: "Diệp Hàm Tranh."
"Lần này Minh Tiêu làm liều, là vì nó." Ông ta không nghi vấn, khẳng định mà nói.
"… Phải, quan hệ giữa họ rất tốt."
"Chỉ là quan hệ tốt?"
Quản gia gật đầu thuận theo: "Phải."
Lục Hạo Đông không hỏi tiếp nữa, đặt chén trà xuống đứng dậy đi lên lầu.
Quản gia nhìn theo ông ta rời đi, lại đứng tại chỗ đợi rất lâu, lâu đến nỗi trời đã sắp sáng rồi, mới đến phòng rửa mặt, bắt đầu một ngày làm việc mới.
Lục tiên sinh hiếm khi về một lần, cứ như vậy ở lại, nhưng ông ta rất bận, bình thường không lộ mặt, cơ bản đều ở trong phòng sách làm việc, kéo theo Lục Minh Tiêu.
Kỳ nghỉ đông ngắn ngủi vội vàng trôi qua, thời tiết cũng dần dần ấm lên, thừa dịp ánh mặt trời không tệ, Diệp Hàm Tranh chạy đến sân sau giúp nhóm người hầu phơi chăn lên, so với quản gia và dì Phương mấy năm nay nhiều tuổi, trong nhà còn có một vài thanh niên hai mươi tuổi, trong đó có một người Diệp Hàm Tranh gọi là chị Bình, khoảng hai tháng nữa, sẽ muốn về nhà kết hôn.
"Cháu với anh ấy, quen nhau lúc đi học, lúc đó ảnh là ủy viên môn toán lớp bọn cháu, vừa hiền như khúc gỗ vừa không am hiểu xã giao, nếu không phải cháu chủ động xuất kích, chắc hẳn đến bây giờ vẫn chưa có kết quả đâu."
Dì Phương làm xong việc ở phòng bếp, cũng đi ra giúp đỡ: "Vậy là cháu theo đuổi nó?"
Chị Bình nói: "Chắc chắn phải có một người chủ động xuất kích mà, nếu cũng kìm nén không nói như anh ấy, chỉ dựa vào ánh mắt giao lưu có thể trực tiếp lên giường có thể sinh con thế nào?"
"Phì phì phì gì mà lên giường xuống giường." Dì Phương nhìn thoáng qua Diệp Hàm Tranh đang kéo góc chăn: "Còn có trẻ em ở đây."
Chị Bình cười toe toét: "Trẻ em gì chứ, cũng sắp trưởng thành rồi." Lại đợi Diệp Hàm Tranh làm xong, túm lấy cậu hỏi: "Nói chị nghe, có người mình thích không?"
Diệp Hàm Tranh vẫn luôn nghe hai người nói chuyện phiếm, không nghĩ tới chủ đề lại chạy lên người mình, nhưng vẫn hào phóng thừa nhận: "Có." Cậu vừa nhận rõ tâm ý của mình, không cảm thấy thích một người là chuyện xấu hổ.
"Ha ha ha chị nói mà, tuổi này của bọn em, không có người mình thích mới kỳ lạ ấy!"
Dì Phương cũng lại gần hỏi: "Ôi chao? Nói với dì, có phải hoa khôi trong lớp không?"
Diệp Hàm Tranh mỉm cười lắc đầu, nhìn thoáng qua phòng sách ở tầng hai, hỏi: "Chị Bình, chị tỏ tình thế nào?"
Chị Bình lại lấy ra một cái chăn đơn trong sọt giặt đồ, Diệp Hàm Tranh kéo lại một góc, giúp cô kéo phẳng, "Thì thừa dịp tan học chặn ảnh ở trong con hẻm, nói thẳng với ảnh chị thích ảnh, lại hỏi anh ấy có thích chị không."
Diệp Hàm Tranh não bổ tình huống cậu chặn Lục Minh Tiêu trong con hẻm, vội vàng lắc đầu, có lẽ cậu không dám làm như thế, lại hỏi: "Vậy anh ấy nói thế nào?"
Chị Bình kiêu ngạo nói: "Anh ấy dám nói không thích, trong tay chị còn cầm gậy đó."
Diệp Hàm Tranh cười khanh khách, "Vậy nếu như anh ấy thật sự từ chối, phải làm sao?"
Chị Bình nháy mắt mới cậu: "Làm sao? Muốn tỏ tình?"
Diệp Hàm Tranh mím môi, len lén liếm liếm khóe miệng, vui vẻ "Dạ" một tiếng.
"Được, thích thì phải nói ra." Chị Bình nói: "Đừng sợ có bị từ chối hay không, nếu trong lòng cô ấy có người, vậy em lại đổi người khác, nếu em thật sự không muốn đổi vậy thì đợi cô ấy."
"Trong… trong lòng người đó không có người thì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!