Chương 27: (Vô Đề)

Lục thiếu gia đột nhiên trở về, khiến Diệp Hàm Tranh vui vẻ một lúc lâu, cho đến trước khi đi ngủ, mới nghĩ tới giấc mơ kia, cậu cũng không lo lắng điều gì khác, chỉ sợ đêm nay lại có giấc mơ kỳ lạ, bị Lục Minh Tiêu phát hiện thì hỏng bét. Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng nghĩ được một cách, mặc đồ ngủ trong phòng tắm, kéo bước chân cứng ngắc quay lại phòng.

Lục Minh Tiêu đang dựa trên giường đọc sách, thấy cậu đi vào ngẩn ra, cau mày hỏi: "Cậu lạnh lắm à?"

Diệp Hàm Tranh mặc một cái áo ngủ vải bông rất dày, nóng đến độ mặt đỏ bừng, vẫn mạnh miệng nói: "Không lạnh lắm."

"Không lạnh mà cậu mặc dày thế kia?" Lục Minh Tiêu để sách xuống nói: "Cởi ra."

Diệp Hàm Tranh chần chừ trong chốc lát, cởi áo ngủ vải bông ra.

Lục Minh Tiêu vừa định bảo cậu lên giường, phát hiện giấu dưới áo ngủ bông vậy mà là áo ngủ nhung? Thảo nào mặt hồng vậy, không nóng mới là lạ. Hắn liếc mắt một cái, Diệp Hàm Tranh đã biết không thể mặc, thế là cởi áo ngủ nhung ra, lần này lộ ra quần áo ngày thường, nhưng nhăn nhăn nhúm núm, hình như nhỏ đi nhiều, Lục Minh Tiêu cảm thấy quái lạ, xuống giường túm vạt áo của cậu lên, đếm đếm, tổng cộng ba tầng, còn chưa tính áo ba lỗ trong cùng, nhướng mày lên hỏi: "Cậu là búp bê Nga hả?"

"Không phải." Ánh mắt Diệp Hàm Tranh né tránh, bây giờ mới nhận ra càng che giấu thì càng khả nghi, nhưng đã quá muộn, Lục Minh Tiêu khoanh tay trước ngực, hỏi cậu: "Tại sao mặc thế này."

"Tôi…"

"Không được nói dối."

Lần này mặt Diệp Hàm Tranh thật sự đỏ lên, kéo đến lỗ tai, giống như muỗi kêu vo ve: "Mộng... mộng... tinh."

Lục Minh Tiêu làm thế nào cũng không nghĩ tới nguyên nhân này, nhìn chằm chằm vành tai hồng hồng của cậu ho một tiếng, cứng rắn trả lời: "À."

Đêm hôm đó Diệp Hàm Tranh vẫn bị ép cởi hai lớp áo ngủ, may mà sáng sớm hôm sau bình an vô sự, mới thở phào nhẹ nhõm.

Mắt thấy sắp đến tết âm lịch, trong nhà vẫn chưa trang trí cẩn thận, nếu như chỉ có quản gia và Diệp Hàm Tranh, vậy làm sao cũng được, hai người ăn một bữa lẩu trong phòng ăn nhỏ ở sâu sau, lại cùng nhau xem liên hoa đêm, năm này coi như đã qua rồi.

Nhưng bây giờ chủ nhân trở về, không thể qua loa như thế, quản gia vội vàng gọi điện cho dì Phương và những người hầu khác, bảo các cô từ bỏ ngày nghỉ.

Mới đầu Diệp Hàm Tranh không thể hiểu được, dù sao hai người họ ở đây, hoàn toàn có thể chăm sóc cậu chủ, sau đó mới hiểu được, nếu như Lục Minh Tiêu ở nhà, vậy ông nội Lục và Trình Thư Uẩn, cũng ắt phải trở về.

Chỉ là không nghĩ tới, ngay cả Lục tiên sinh cho tới bây giờ cậu chưa từng gặp, cũng về cùng.

Dì Phương mang theo một ít đặc sản ở nhà, chia cho quản gia và các người hầu khác, bắt đầu tính toán cơm tất niên tối nay, "Phải đến hai mươi năm chưa nấu cơm cho Lục tiên sinh, cũng sắp quên mất khẩu vị của ông ấy." Ngoài miệng nói quên, vẫn thành thạo cất hành gừng tỏi.

Diệp Hàm Tranh nói: "Lục tiên sinh không trở về nhiều năm thế ạ?"

"Đúng rồi, cũng không biết làm sao, đột nhiên không về nữa, đừng nói là trong nhà mình, ngay cả thành phố Kỳ An cũng chưa từng trở về, dì nghe nói, đây là nơi ông ấy…"

"Không được thảo luận về chủ nhân." Dì Phương nói còn chưa dứt lời, quản gia đã đi tới.

Bà vội vàng im re, không nói gì nữa.

Diệp Hàm Tranh chưa từng thấy dáng vẻ nghiêm túc như thế của quản gia, cũng vội vàng ngậm miệng lại, xem ra quản gia hơi mệt mỏi, dừng lại mấy giây, khẽ thở dài, lại nói với dì Phương: "Nếu như bị ông ấy nghe được, sẽ không vui."

"Ài." Dì Phương nói: "Tôi biết chú là vì tốt cho tôi."

Quản gia gật đầu, lại nhìn về phía Diệp Hàm Tranh: "Phu nhân mua quà cho cháu, mau đi ra xem xem."

Rất lâu rồi Trình Thư Uẩn không ăn tết trong nước, vui vẻ tới mức sáng sớm liền dẫn theo người hầu đi ra ngoài mua sắm, mặc dù bà đã có tuổi, nhưng điều dưỡng thích hợp, sức khỏe lại tốt, hoàn toàn không có dáng vẻ của người già bình thường, cầm một cái áo len đỏ hỏi ông nội Lục: "Ông nói Minh Tiêu có thích không?"

Ông cụ đang dựa vừa sofa đọc báo, ngước mắt liếc nhìn phòng sách tầng hai, con trai và cháu trai của ông đã ở trong đó hai tiếng đồng hồ, nói chuyện gì cũng không dẫn ông theo, rõ là bất hiếu.

"Hỏi ông đó." Trình Thư Uẩn lại lấy ra một cái mũ nhỏ lông mềm, nhìn thấy Diệp Hàm Tranh đi tới, vội nói: "Trẻ em mau tới đây, thử cái này xem."

Diệp Hàm Tranh nói tiếng cảm ơn, đội lên đầu, hơi nhỏ, nhìn là lạ, Trình Thư Uẩn hơi ngửa đầu giúp cậu chỉnh lại một chút, mới bỗng nhiên nhận ra: "Xem đầu óc bà này, hình như bà mua cái cho trẻ con."

Bà so sánh chiều cao của Diệp Hàm Tranh, có phần cảm khái: "Hàm Tranh đã lớn rồi."

Diệp Hàm Tranh mỉm cười gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!