Chương 24: (Vô Đề)

Âm thanh như vậy khi có khi không, vẫn luôn kéo dài đến buổi dạ hội tết tây hôm ấy, thái độ Lục Minh Tiêu cương quyết yêu cầu Diệp Hàm Tranh đổi một cái váy không hở vai, che cực kỳ kín, thậm chí còn tìm một cái áo choàng, bảo vệ hai tầng, Diệp Hàm Tranh cười híp mắt mặc kệ hắn giúp phối đồ, đưa cái gì thì mặc cái đó, ai đến cũng không từ chối. Cho đến khoảnh khắc lên sân khấu, tiếng vỗ tay nhiệt liệt mới đè xuống những âm thanh đập bất ổn mấy ngày nay, nhưng cảm giác kỳ diệu đã khắc ở trong lòng, có một số việc, dường như trở nên khác biệt.

Có vài người đứng ở hàng cuối cùng trong hội trường, trong miệng ngậm điếu thuốc, Từ Sênh dẫn theo ủy viên kỷ luật đi tới nói: "Bạn học, làm phiền dập thuốc lá đi."

Cầm đầu là Phùng Thịnh đã từng chặn Kiều Khả, đã bỏ học từ lâu, bây giờ không có việc gì sẽ đến trường học lắc lư, dẫn theo một đám các anh em từ đầu đến cuối đi theo gã gây chuyện khắp nơi.

Trong đó bao gồm Lương Thiệu Vũ, cậu ta vẫn muốn đi học ở trường, yên lặng dập thuốc lá.

Từ Sênh ghi lại tên của mấy người, phát hiện một người đội mũ lưỡi trai nhìn không quen mặt, hỏi hắn ta: "Cậu ở lớp nào?"

Lương Thiệu Vũ nói: "Cậu ấy là bạn của tôi, không học ở trường chúng ta."

Từ Sênh nói: "Cậu dẫn vào?"

Lương Thiệu Vũ nói: "Phải."

"Vậy cậu ta hút thuốc lá ghi vào tội của cậu."

"Đừng mà chị gái." Mũ lưỡi trai thổi một vòng khói, phun lên mặt Từ Sênh, cười nói: "Hiếm khi tới một lần, cho chút mặt mũi đi."

Từ Sênh sặc một cái, được bạn nam ủy viên kỷ luật kéo ra sau lưng: "Bạn học, mời cậu tôn trọng một chút, không phải học sinh trong trường mời cậu rời đi ngay lập tức, bằng không thì tôi gọi bảo vệ tới, cũng không để các cậu trực tiếp rời đi đơn giản như vậy."

Lời này cũng nhằm vào Phùng Thịnh, Lương Thiệu Vũ nói: "Anh Thịnh, xem cũng xem rồi, chúng ta đi thôi."

Phùng Thịnh nói được, đút tay vào túi dẫn theo một đám em trai đi ra, gã chỉ đến xem náo nhiệt, nhưng có người lại muốn gặp bạn cũ một lần, mũ lưỡi trai đứng không nhúc nhích, Lương Thiệu Vũ kéo hắn ta một cái.

"Mày cảm thấy tiểu nô tài họ Diệp kia diễn thế nào?" Mũ lưỡi trai đột nhiên mở miệng.

Lương Thiệu Vũ nhìn một đám người trên sân khấu đang chào cảm ơn nói: "Cũng được."

Mũ lưỡi trai trào phúng mà cười ra tiếng: "Có thể không được sao? Mẹ của nó diễn phim cấp ba, kỹ năng diễn xuất của nó, chắc chắn không có vấn đề."

Dạ tiệc tết tây kết thúc hoàn mỹ, bởi vì biểu diễn kịch sân khấu mà Lục Minh Tiêu và Diệp Hàm Tranh đã trở thành tiêu điểm, Lục Minh Tiêu thì không cần phải nói, không lên sân khấu toàn trường cũng biết, nhưng hắn lên sân khấu mới khiến cho người ta mở rộng tầm mắt, Diệp Hàm Tranh cũng trở thành một ngạc nhiên lớn, sau khi tan cuộc vẫn có không ít người thảo luận, một nữ sinh trong đó bắt được trọng điểm: "Da cậu ấy cũng trắng quá rồi đó?

Lúc ấy tui thật sự rất muốn nhảy lên hỏi cậu ấy dùng mỹ phẩm dưỡng da nào!"

"Đúng rồi đúng rồi! Còn có lông mi, cũng dài quá đi? Chắc chắn không phải giả sao?"

"Chắc không phải giả." Một cô gái đeo kính nói: "Da cậu ấy trắng là trời sinh, hồi tiểu học đã rất trắng."

"Tiểu học? Cậu ấy là bạn tiểu học của cậu à?"

"Không cùng lớp, nhưng rất kỳ lạ, hình như rất ít người trong lớp họ học ở trường bọn mình."

"Nhà cậu ta rất nghèo nhỉ?" Nam sinh cùng khối lại gần nói.

Cô gái đeo kính sững sờ: "Cậu nghe ai nói?"

"Tôi cũng quên rồi, chỉ biết là từ nhỏ cậu ta đã làm người hầu cho nhà giàu."

"Ha ha, đừng có nói lung tung được không, còn từ nhỏ? Bây giờ là thời đại nào rồi, ai còn đi làm người hầu chứ?"

"Đúng á, hơn nữa, trông bạn học Diệp đẹp thế kia, ăn mặc cũng không tệ, điều kiện gia đình chắc chắn rất ưu tú, làm sao có thể làm người hầu được."

Nam sinh cũng cảm thấy hoang đường: "Tôi chỉ nghe người ta nói như vậy."

"Không có khả năng không có khả năng, là người hầu sao còn đi học, nếu như thật sự đã hầu hạ người ta từ nhỏ vậy cũng mất mặt lắm rồi đấy?"

Bọn họ vừa nói vừa đi về phía cổng trường, Kiều Khả thay quần áo xong, vọt tới cửa lớn hội trường vỗ bả vai Diệp Hàm Tranh một cái: "Đợi lâu rồi! Bây giờ mẹ kế dẫn con về nhà!" Cậu ta vẫn chưa thoát diễn, vẫn đắm chìm trong nhân vật mẹ kế: "Tao thật sự quá có thiên phú biểu diễn! Sao lại không phát hiện sớm nhỉ? Không thì quay lại lúc điền nguyện vọng điền học viện điện ảnh đi, mày diễn cũng rất tốt, làm người ta vui nhất chính là Lục Minh Tiêu, không nghĩ tới cậu ta nhập vai như thế!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!