Chương 16: (Vô Đề)

Không lâu sau khi nói xong lời này, giường của Diệp Hàm Tranh đã được mời ra khỏi phòng của Lục thiếu gia, Lục Minh Tiêu nói mà không có biểu cảm gì: "Bây giờ chúng ta lớn cả rồi, cần không gian riêng tư."

Diệp Hàm Tranh có thể hiểu, dù sao luôn ngủ chung với cậu chủ cũng không hợp phép tắc, cậu chuyển giường đến căn phòng Lục Minh Tiêu chỉ định, lại dọn dẹp sơ một chút, mở cửa sổ thông gió.

Căn phòng mới ngay sát vách phòng ngủ, vẫn để trống không người ở, hành lý của Diệp Hàm Tranh không nhiều, trừ chăn và gối ra, chỉ có một cái vali, bên trong là quần áo xuân hạ thu đông, mỗi mùa hai bộ.

Lục Minh Tiêu dựa vào cửa hỏi: "Cậu chỉ có ít đồ như thế?"

Diệp Hàm Tranh nói: "Đúng rồi, đều là quản gia mua giúp tôi, vì cao lên khá nhanh, cho nên hai năm nay thường xuyên đổi, nhưng quần áo trước đó đều vẫn mới, vứt đi rất tiếc."

Đây là trọng điểm hả? Lục Minh Tiêu liếc cái chăn chuẩn bị chuyển đi, nghiến răng.

Diệp Hàm Tranh kéo vali qua trước, lại quay về ôm chăn, Lục Minh Tiêu dẫn đứng ở cửa như cũ, vẻ mặt nghiêm nghị.

Diệp Hàm Tranh nhìn xung quanh một lần, đột nhiên nhớ ra một chuyện, tạm thời để chăn xuống, Lục thiếu gia "hừ" nhẹ một tiếng, nhướng mày hỏi: "Cậu có gì muốn nói à?"

Diệp Hàm Tranh đi tới ban công, tưới nước cho chậu hoa an thần kia, nghi hoặc quay đầu lại hỏi: "Nói cái gì?"

Lục Minh Tiêu nhìn cậu đặt bình phun nước xuống, lại quay lại ôm chăn, cau mày nói: "Cậu thật sự không có gì để nói?"

Diệp Hàm Tranh chớp mắt mấy cái: "Không có."

"Được." Lục Minh Tiêu giận tới nỗi đạp không khí một cái, quay đầu rời đi.

Khó hiểu…

Diệp Hàm Tranh trải giường xong, ghé vào cửa phòng sách khép hờ, Lục thiếu gia bên trong đang mặt bí xị xoay bút, xem ra rất tức giận.

Diệp Hàm Tranh gãi tóc, không tìm được nguyên nhân, sáng hôm nay ngoại trừ lúc chuyển giường quản gia đến giúp đỡ, thời gian còn lại chỉ có hai người họ gần nhau, cho nên có cơ hội chọc giận hắn chắc chắn là mình, Diệp Hàm Tranh liếc nhìn thời gian vội vàng chạy vào phòng bếp, cậu bảo dì Phương trông lửa hộ cậu, đặc biệt hầm một bát canh cho Lục Minh Tiêu, bởi vì mới học, cũng không biết hắn có thích không, nhưng nhìn trạng thái này của cậu chủ, chắc chắn sẽ không ăn cơm trưa, Diệp Hàm Tranh múc canh ra, xin dì Phương một cái kẹo hoa quả ngòn ngọt, bưng vào phòng.

Lục Minh Tiêu liếc cậu một cái, ném bút sang bên cạnh, lạnh lùng nói: "Ai bảo cậu đi vào."

Diệp Hàm Tranh đặt khay lên bàn, quy củ đứng sau lưng hắn nói: "Cậu chủ, xin lỗi."

"Xin lỗi cái gì?"

Diệp Hàm Tranh nói: "Tôi cũng không biết."

Lục Minh Tiêu nóng nảy: "Không biết cậu đã xin lỗi?"

Diệp Hàm Tranh nói: "Mặc dù không biết tại sao, nhưng chắc chắn là tôi sai, cậu chủ đừng giận được không? Hôm qua tôi học nấu canh với dì Phương, hầm ba tiếng, cậu nếm thử đi."

"Có gì mà nếm." Lục Minh Tiêu ghét bỏ cầm thìa nếm thử một ngụm, đánh giá: "Tạm được."

Diệp Hàm Tranh cười lên, lại móc ra một viên kẹo trong túi đưa cho hắn.

Lục Minh Tiêu không nhận, lạnh nhạt nói: "Tôi không ăn kẹo."

Cậu không nhận ra được mình sai ở đâu, cho nên tôi mới không ăn.

Lần này Diệp Hàm Tranh đọc hiểu ánh mắt của hắn, lại bỏ kẹo vào trong túi.....

Cũng không khách sáo thêm tí nữa? Lục Minh Tiêu ngẩn ra mấy giây, giơ tay bảo cậu ra ngoài.

Quá đần, quá đần! Hắn sẽ không coi đồ đần này như bảo bối!

Tối hôm đó, Diệp Hàm Tranh mất ngủ, một là đang nghĩ tại sao Lục Minh Tiêu tức giận, hai là không quen, từ khi cậu vào nhà họ Lục, hai người đã ngủ cùng phòng thậm chí ngủ chung giường, cậu đã sớm quen với mùi của Lục Minh Tiêu, cũng đã quen bật đèn lúc ngủ, trong căn phòng tối đen yên tĩnh, Diệp Hàm Tranh nín thở, hy vọng có thể nghe được một chút âm thanh của Lục Minh Tiêu, mấy chục giây sau, Diệp Hàm Tranh che gương mặt nghẹn đỏ, thở ra một hơi dài.

Thảo nào cậu chủ luôn nói cậu là đồ đần, hành động này xác thực rất giống tên đần, cậu ôm gối cười một tiếng, vừa định xoay người, đột nhiên nghe thấy "bịch" một tiếng nặng nề, giống như có ai ngã xuống đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!