Chương 15: (Vô Đề)

Thời gian trôi qua rất nhanh, nhất là trong bầu không khí thoải mái của kiểu du lịch học tập này, một tuần đảo mắt đã qua rồi, tám giờ sáng hôm nay phải về trường học, Diệp Hàm Tranh dậy từ ba giờ sáng, ngồi xổm bên ngoài lều đợi mặt trời mọc.

Thật ra mấy ngày trước cậu cũng đợi, nhưng Lục Minh Tiêu sợ lạnh vẫn nằm ỳ, trừ ngày đầu tiên đi theo đến rừng hoang một chuyến ra, thời gian khác đều chưa từng lộ mặt, Diệp Hàm Tranh cũng không biết hắn đi đâu, nhưng buổi tối lại đột nhiên xuất hiện, ngủ trong lều vải với cậu, Diệp Hàm Tranh suy đoán, chắc là cậu chủ đến chỗ yên tĩnh đọc sách, nếu không thì lần này ra ngoài, không có cách nào hoàn thành bài tập Lục tiên sinh đã sắp xếp.

Nhưng không thể đến núi Vân Tùng một chuyến uổng công, hai đầu lông mày mang theo bực bội vì bị đánh thức, Diệp Hàm Tranh không dám đụng đến hắn nữa, đành phải ngoan ngoãn im lặng, không nói thêm gì.

Không biết có phải đợi ở bên ngoài lâu quá không, lúc ghém chăn cho Lục Minh Tiêu, không cẩn thận đụng phải cổ hắn, cảm xúc lạnh lẽo làm Lục Minh Tiêu giật mình mở mắt ngay lập tức, vừa định phát cáu, lại nhìn thấy Diệp Hàm Tranh nhét hai tay vào quần áo, định ủ ấm rồi lại giúp hắn.

Lục Minh Tiêu ngồi dậy túm tay cậu lại hỏi: "Cậu đi đâu."

Diệp Hàm Tranh nói thật: "Đợi mặt trời mọc."

"Mấy giờ đi?"

"Ba giờ."

"Cậu là heo à?" Lục Minh Tiêu liếc nhìn thời gian, lại nhìn cái mũi đỏ bừng của cậu, tức giận đến choáng đầu.

Diệp Hàm Tranh giải thích: "Tôi không biết mặt trời mọc lúc mấy giờ, vì mỗi ngày đều không giống nhau, nhưng sớm một chút chắc chắn sẽ không bỏ lỡ."

"Mấy ngày trước cậu cũng đợi?" Lục Minh Tiêu xụ mặt, kéo túi ngủ ra.

"Ừm." Diệp Hàm Tranh giúp hắn mặc áo khoác vào, vui vẻ nói: "Nhưng trước đó cứ nghĩ vẫn có thời gian, muốn để cậu chủ ngủ thêm lát nữa, cho nên vẫn không gọi cậu."

"Ngu quá thể."

Diệp Hàm Tranh cong mắt cười, mặc hắn nói thế nào.

Lục Minh Tiêu luôn không thích ngắm cảnh, mặt trời mọc càng không có hứng thú, trong nháy mắt ánh sáng vàng nổ tung, ánh mắt của hắn chỉ dừng trên người Diệp Hàm Tranh, mái tóc màu nâu hình như trở nên nhạt màu hơn, lông mi như cánh quạt chớp chớp, chỉ vào mặt trời mới mọc mặt mày hớn hở nói chuyện với hắn, nói chuyện gì Lục Minh Tiêu không nghe rõ, lấy lại tinh thần, ngón tay đã rơi trên mái tóc mềm của cậu, nhìn nụ cười xán lạn của cậu.

Rốt cuộc làm sao thế?

Lục thiếu gia cảm thấy mình xảy ra chút vấn đề, gần đây tự dưng quan tâm Diệp Hàm Tranh quá mức, bắt đầu từ hôm du lịch học tập, đến bây giờ đã quay về gần một tuần.

Quản gia đi vào phòng trò chơi, nhìn thấy Lục Minh Tiêu đứng trước cửa sổ, dùng đầu gối tâng bóng, Diệp Hàm Tranh phơi chăn ngoài cửa sổ, góc nhìn này vừa vặn có thể nhìn thấy cậu đứng trên băng ghế nhỏ kéo góc chăn, quản gia đứng sau lưng Lục thiếu gia cùng nhìn một lúc, nói: "Ngày mốt lão tiên sinh và phu nhân lên máy bay."

Lục Minh Tiêu "Ừ" một tiếng, không rời ánh mắt.

"Đi theo còn có một vị khách nhỏ tuổi, nghe nói là cháu trai của một người bạn của phu nhân, bằng tuổi của cậu chủ."

Tùy thích, đến hay không đến cũng được, Lục Minh Tiêu không nói chuyện, mấy giây sau, đột nhiên hỏi: "Nếu như quả bóng của chú luôn nhắc tới tên của người khác, hoặc là nó đi nắm tay người khác, hoặc là ngồi xổm bên ngoài bị rét rất lâu, vì để canh thời gian, cho chú ngắm mặt trời mọc, trong lòng chú có cảm thấy… không thoải mái, hoặc là có một chút đau…"

"Đau cái gì?"

"Lòng." Lục Minh Tiêu kìm nén hồi lâu, bắn ra một chữ.

"À."

Lục Minh Tiêu thiếu kiên nhẫn: "À cái gì mà à?"

Quản gia nói: "Quả bóng của tôi không có tay, cũng sẽ không để tôi ngắm mặt trời mọc."

"Chú!" Lục Minh Tiêu đá quả bóng sang bên cạnh, quay người trừng y: "Tôi nói là nếu như."

Quản gia cười một tiếng: "Vậy trước tiên chúng ta nói từng chuyện một, tại sao quả bóng lại đi nắm tay người khác."

Lục Minh Tiêu nói: "Giúp đỡ."

"Nếu là giúp đỡ, vậy đó là chuyện rất bình thường thì phải?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!