Chương 13: (Vô Đề)

Ngày hôm sau Diệp Hàm Tranh chuẩn bị xin nghỉ với giáo viên, lúc xuống lầu quản gia đưa cho cậu một cái túi du lịch, Diệp Hàm Tranh hỏi: "Cái gì đây ạ?"

Quản gia nói: "Là những thứ cần thiết khi ra ngoài, có một ít đồ ăn và quần áo để thay."

Thời gian học tập một tuần, quản gia nghĩ rất chu đáo, còn chuẩn bị la bàn và đèn pin, Diệp Hàm Tranh nói: "Cảm ơn chú, nhưng cậu chủ không muốn đi, cho nên cháu cũng không đi."

Quản gia nói: "Lần này không cần."

Diệp Hàm Tranh kiên trì lắc đầu: "Cậu chủ không đi cháu cũng không đi, cháu ở lại với cậu ấy."

Quản gia đưa vali tới tay cậu, cười nói: "Nhưng cậu chủ cũng đi mà."

Diệp Hàm Tranh kinh ngạc: "Đi… đi lúc nào?"

Quản gia nói: "Thừa dịp cháu vẫn chưa thức dậy."

Thảo nào hôm nay tỉnh dậy không nhìn thấy Lục Minh Tiêu, Diệp Hàm Tranh không hỏi tại sao cậu chủ nhà cậu đột nhiên thay đổi chủ ý, chỉ cần có thể đi là được.

Cậu xách theo hành lý, đến trường học với quản gia, trong năm năm qua, trừ nhà họ Lục và trường học ra, Diệp Hàm Tranh cơ bản chưa từng đến chỗ khác, quản gia đưa cậu tới gần trường học, thấy cậu hơi đứng ngồi không yên, hỏi: "Hàm Tranh? Sao vậy?"

Diệp Hàm Tranh nói: "Là chú Lý mang cậu chủ đi ạ?"

Chú Lý là tài xế chính thức của nhà họ Lục, nhưng quản gia để cho Trình Thư Uẩn yên tâm hơn, cho nên vẫn luôn bảo chú Lý đưa Lục Minh Tiêu đi học.

"Ừ."

Diệp Hàm Tranh nói: "Vậy cậu chủ đã mang đủ hành lý chưa ạ? Bạn học nói trên núi lạnh, cậu ấy sợ lạnh, chú có lấy quần áo dày cho cậu ấy không?"

Quản gia ôn hòa mỉm cười: "Lấy hết rồi."

Diệp Hàm Tranh gật gật đầu, lúc xuống xe lại nhét thảm lông ở chỗ ngồi vào trong vali du lịch, cũng không phải không tin tưởng quản gia, chỉ muốn lấy thêm một cái, để Lục Minh Tiêu ấm hơn một chút.

Cổng trường học đầy người tụ tập, Kiều Khả, Từ Sênh, bốn mắt, đang đứng nói chuyện phiếm trước cửa xe buýt của trường của lớp số 1, Diệp Hàm Tranh chạy tới gia nhập với họ, nghe họ thảo luận phong cảnh của núi Vân Tùng, "Ơ? Kiều Khả, tên to con kia có phải hàng xóm nhà mày không?" Bốn mắt đẩy kính, nhìn thấy lớp số 3 có một người cao to, khoảng hơn mét tám, đứng trong một đám học sinh cấp hai vừa bắt đầu dậy thì, giống như người khổng lồ.

Kiều Khả: "Ừ, nó tên là Giả Thân, tầm hơn một tạ, trên người đều là cơ bắp, học sinh thể dục của trường chúng ta, luyện môn đẩy tạ đó."

(bạn Giả Thân nặng hai trăm cân nhưng 1 cân Trung Quốc = o,5 kg)

Giả Thân có gương mặt to, để quả đầu húi cua, cũng nhìn thấy Kiều Khả, đi tới chào hỏi, Diệp Hàm Tranh ngửa đầu nhìn cậu ta, đồng thời lùi nửa bước với bốn mắt, bốn mắt ghé vào tai Diệp Hàm Tranh nói: "Người của lớp số ba đều trông dữ thế à?"

Diệp Hàm Tranh nói: "Còn có ai?"

"Lục Minh Tiêu chứ ai."

"Cậu ấy…. không dữ mà."

Giả Thân không nghe thấy họ xì xào bàn tán, vả một phát lên bả vai Kiều Khả: "Tao nghe nói lần trước chúng mày bị đám lưu manh lớp chín cướp đường hả?"

Kiều Khả như con gà nhép nghiêng đi: "Đúng đó, may mà bọn tao chạy nhanh, không có việc gì."

Giả Thân nói: "Có việc cũng không sao! Sau này tao bảo kê mấy đứa chúng mày, có mặt một người tính một người." Nói đoạn làm tư thế khỏe đẹp, thoạt nhìn vô cùng cường tráng.

Kiều Khả cảm động đến độ rơi nước mắt, giữ Diệp Hàm Tranh ba người cùng nói lời cảm ơn, lên xe buýt lại bắt đầu kể sự tích huy hoàng của Giả Thân cho mọi người, mấy học sinh cấp hai chưa từng thấy việc đời nghe được sửng sốt một chút, Diệp Hàm Tranh lắng nghe rất nghiêm túc, cậu rất thích kể những chuyện thú vị cho Lục Minh Tiêu, chỉ là nhân vật lợi hại như Giả Thân ở lớp số 3, không biết Lục Minh Tiêu có biết hay không.

Hơn một tiếng sau, xe buýt của trường đúng giờ đến núi Vân Tùng, hành trình giống như Kiều Khả nói, đầu tiên là tập thể đi bộ lên núi, đến trưa chia sẻ đồ ăn mình mang, quản gia cố ý giúp Diệp Hàm Tranh mang theo cơm hộp, sau khi mở ra, Kiều Khả và bốn mắt đều chảy nước miếng, "Cái gì đây?"

"Trứng, trứng cá muối à?"

"Móa, tại sao trong cơm rang còn có sò khô và hải sâm?" Kiều Khả nói: "Bạn học Diệp, thân phận thật của mày có phải là một thiếu gia nhà giàu không? Luôn ẩn náu trong bọn tao, là vì trải nghiệm cuộc sống bình thường?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!