Chương 97: Ngoại truyện 5

Minh Nguyệt bước vào đại học.

Mở cuốn sổ tay ra, cô thấy dòng khẩu hiệu của trường rất nổi bật. Minh Nguyệt lẩm nhẩm đọc một lượt, thầm nghĩ, đây chẳng phải là đang nói về chính mình sao?

Cô lại đọc to lên trước mặt Lý Thu Tự, đọc một câu, rồi hỏi một câu: "Có phải đang nói về em không?"

Lý Thu Tự cười và gật đầu.

"Đây chẳng phải vẫn đang nói về em sao?"

Lý Thu Tự vẫn cười và gật đầu.

Trời ạ, sao khẩu hiệu của trường đại học này lại nói đúng về cô như vậy. Minh Nguyệt bắt đầu nghi ngờ: "Lúc anh tham khảo trường cho em, có phải đã biết về khẩu hiểu này từ trước không?"

Lý Thu Tự thật sự không hề để ý đến khẩu hiệu.

Vậy thì thật kỳ lạ. Chỉ có thể nói là có duyên. Cô có duyên với Lý Thu Tự, và cũng có duyên với ngôi trường này. Ngôi trường này mong muốn gặp được những sinh viên như cô, cần cù chất phác, chăm chỉ học hỏi và có thể phát triển toàn diện. Minh Nguyệt cảm thấy mình rất toàn diện, đức, trí, thể, mỹ, lao không hề kém cạnh bất cứ mặt nào, sau này có thể cống hiến cho tổ quốc suốt nửa thế kỷ.

Cô tràn đầy niềm tin tươi sáng vào đời sống đại học của mình và cả tương lai.

Trường học thật sự rất lớn, thậm chí còn có một bảo tàng trưng bày máy bay. Khi Minh Nguyệt về quê vào kỳ nghỉ hè, mọi người trong thôn làng đã bắt đầu bàn tán: "Con bé này đi học lái máy bay đấy." Hay thật, thật là hoành tráng! Ai có thể ngờ cô cháu gái nhà làm đậu phụ lại sắp lái máy bay. Mọi người bắt đầu đánh giá lại mồ mả tổ tiên nhà họ Lý, nhìn ra được điều gì đó. Không ai còn nói phong thủy không tốt nữa, giờ đây là tốt không kể xiết, xứng đáng đốt pháo ăn mừng.

Minh Nguyệt rất ngượng, dù cô có giải thích thế nào đi nữa, cũng không thể thay đổi ấn tượng rằng cô sắp lái máy bay trong suy nghĩ của mọi người ở thôn Hư Tử.

Thôi thì cứ là lái máy bay đi, Minh Nguyệt bất lực nghĩ.

Chỉ có chú Bát Đẩu, trầm ngâm với giọng điệu ngân nga, đưa ra một số nhận xét cao xa về chuyên ngành mà mình cũng chẳng hiểu gì. Bát Đẩu vẫn đọc sách của Vương Tiểu Ba, không đi làm công nhân, có vẻ bận rộn trong thôn làng nhưng lại chẳng có việc gì làm liên tục. 

Lý Thu Tự mời chú Bát Đẩu đến Bắc Kinh chơi, nhưng Bắc Đẩu không chịu. Minh Nguyệt biết là tại sao, chú Bát Đẩu rất có lòng tự trọng. Mời một lần không đủ, cô nói lần nào về cô cũng sẽ thành khẩn mời, biết đâu một ngày nào đó chú ấy sẽ đồng ý đến.

Trong niềm vui sướng và phấn khởi, Minh Nguyệt chợt nhớ đến Phạm Tiểu Vân, cô bạn học đã lấp đầy sự cô độc thời niên thiếu của cô. Cô ấy đã lập gia đình và sinh con, để con ở nhà và phải vào nam làm công nhân. Quảng Đông, nơi thiên đường trong lời kể của Phạm Tiểu Vân đã sớm mất đi màu sắc thần bí. Bản thân cô ấy cũng đã sớm chán ngấy cuộc sống nữ công nhân dây chuyền, nhưng vẫn phải đi làm. Không đi làm thì chẳng lẽ đi làm ruộng?

Các bạn học ở trấn Ô Hữu giờ đang ở đâu? Khi đó, việc thi đại học còn xa vời, và việc này chẳng liên quan gì đến hầu hết trẻ em ở trường cấp hai Ô Hữu. Nhưng nó lại liên quan đến Minh Nguyệt. Cô đã một mình bước đến Bắc Kinh, nơi mà hồi nhỏ trong sách giáo khoa mọi người đều khao khát.

Cô có cảm giác như lúc được phát sách mới, vô cùng phấn khích, lại vô cùng trân trọng, nóng lòng dùng bìa sách để bảo vệ những kiến thức mới, con đường học vấn mới.

Minh Nguyệt nói: "Cho em mượn máy ảnh dùng nhé."

Lý Thu Tự nói: "Muốn chụp ảnh à? Anh giúp em chụp vài tấm nhé?"

Minh Nguyệt gật đầu: "Em muốn chụp ảnh trường học, sau này đi chơi với bạn học cũng chụp ảnh Bắc Kinh rồi rửa ảnh ra, đến lúc đó mang về nhà, hóa vàng cho ông bà nội."

Lý Thu Tự không bao giờ nói rằng những hành động đó của cô là mê tín. Anh chỉ nói: "Ông bà nội sẽ nhận được, thấy em vui thì họ cũng sẽ vui."

Minh Nguyệt còn nhiều kế hoạch khác, ví dụ như làm thêm, hè năm sau sẽ đón Đường Đường đến chơi, dùng tiền tự mình kiếm được để mua đồ ăn, quần áo cho con bé, cô phải yêu thương Đường Đường thật nhiều.

Hầu hết mọi người đều được bố mẹ đưa đi nhập học, tấp nập, vui vẻ. Minh Nguyệt không có bố mẹ, nhưng cô có Lý Thu Tự. Lý Thu Tự đã lâu không thấy nhiều người trẻ đến thế, nhiều quá. Thanh xuân tràn đầy, cả thế giới cũng trẻ trung và ngập tràn sức sống theo.

"Hồi anh học đại học cũng đông người như vậy ạ?"

"Không đông như bây giờ, nhưng cũng rất náo nhiệt. Mọi người đến từ khắp nơi trên đất nước."

Thực ra anh nghĩ đến Triệu Tư Đồng. Thật trẻ, tất cả họ đều từng trẻ như thế. Bây giờ dù có cố gắng giữ vẻ trẻ trung đến mấy, da mặt có căng mịn đến đâu cũng không thể giống như người mười tám, mười chín tuổi. Đó không chỉ là sự trẻ trung, mà còn là cảm giác non nớt, ngây thơ. Trong ánh mắt họ là sự vui mừng, tò mò, và cả sự tự hào, thỏa mãn.

"Hồi anh đi học, điều kiện không tốt như bây giờ đúng không anh?"

"Đương nhiên rồi. Có lẽ còn không bằng ký túc xá cấp ba của em. Giường tầng khá sơ sài."

"Bọn anh làm gì lúc rảnh rỗi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!