Vừa khai giảng, bài kiểm tra đã mọc lên như cỏ dại.
Phạm Tiểu Vân không còn xuất hiện trong khuôn viên trường nữa, cô bạn đã đi làm thuê. Những học sinh lớp khác nhuộm tóc vàng hoe, đứng ngoài phố lớn của thị trấn, huýt sáo trêu chọc người qua đường, từ nay về sau sẽ không đến trường học nữa.
Những ngày này thật sự buồn tẻ đến muốn nổ tung. Không có ai để trò chuyện, chỉ còn lại bài kiểm tra, lớp học và ký túc xá.
Sau giờ tự học buổi tối, phòng ký túc xá mang một thứ mùi hỗn tạp như ổ gà. Mỗi khi họ cử động, giống như những con gà vỗ cánh, toả luồng khí nóng hầm hập. Có bạn không thích rửa chân, có bạn không thích đánh răng, nhưng miệng thì không chịu ngừng nghỉ, nhiệt tình bàn tán mọi thứ: học hành, con trai, người nổi tiếng.
Đôi khi họ nhắc đến những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, đầy ắp tưởng tượng, phấn khích, cứ như thể tương lai chính mình cũng sẽ ở đó, mãi mãi rời xa quê hương, nơi đã trở thành hoa cúc vàng của ngày hôm qua.
Chỉ có Trương Lôi và Minh Nguyệt không nói chuyện nhiều. Trương Lôi là vì không thèm đếm xỉa. Còn Minh Nguyệt lại bị bao bọc bởi một nỗi buồn mơ hồ, giống như sợi bông liễu rơi xuống những chiếc lá của những loài cây khác, bao phủ thành một tầng lớp, rất khó để gột sạch.
Cô bé cảm thấy mình như một con suối nhỏ có thể khô cạn bất cứ lúc nào, những hòn đá nhô lên kia chính là tuổi thanh xuân nhợt nhạt của cô bé. Cô bé cũng không hiểu tại sao mình không thể vui lên được, cô bé không thích bàn luận về con trai, cũng chẳng có ngôi sao hay thần tượng nào yêu thích.
Thời gian cô độc, không gian cũng cô độc, sự cô độc như một thứ gì đó ngưng kết lại trong lòng. Cô bé hy vọng có được cảm xúc mới, chỉ có thể vùi đầu vào sách, đắm mình vào đó, cùng vui vẻ, náo nhiệt với những người trong thế giới ảo ấy, đó mới là niềm vui thật sự.
Mùa xuân lặng lẽ kéo đến, người dân đồng ruộng cũng bắt đầu bận rộn. Dương Kim Phụng phải bán đậu phụ, phải làm việc đồng áng, Minh Nguyệt cũng không thường xuyên về nhà nên Đường Đường không có ai quản. Tan học, thấy Dương Kim Phụng không đến đón, bé cùng những đứa trẻ khác bên ngoài chơi đùa hết mình, chẳng thèm về nhà.
Cuối tuần, Minh Nguyệt về nhà, không thấy ai cả.
Mùa xuân đến, mùi vị của nắng cũng thay đổi. Minh Nguyệt đem chăn đệm ra phơi rồi dọn dẹp nhà cửa một lát. Màn thầu hấp trong nồi, cháo loãng dưới đáy chiếc xửng hấp hơi lên, làm mọi thứ trở nên ẩm ướt. Cô bé bẻ những miếng bánh bao thừa cho gà ăn, miệng chùn chụt gọi chúng.
Đường Đường chạy đi chơi từ sáng sớm, khoảng mười giờ mới về nhà. Minh Nguyệt thấy tóc bé rối tung, cười nói: "Em lại chạy đi đâu quậy phá thế? Lại đây, chị buộc tóc bím cho."
Quần của Đường Đường cũng xoắn cả lại, trong tay cầm một túi đậu Nhật Bản*, cắn vào rôm rốp.
*Tên một loại snack hạt đậu.
Minh Nguyệt hỏi: "Em mua ở tiệm tạp hóa à?"
Ngón tay Đường Đường dính dầu mỡ, vừa móc túi vừa nói: "Ông Năm cho em."
Ông Năm trong lời con bé là bố của Phùng Kiến Thiết trong xóm, họ Phùng là họ lớn nhất làng này. Ông già đó rất tinh ranh, chưa từng nghe nói lại hào phóng như thế.
"Sao ông ta lại cho em đậu Nhật Bản ăn?"
"Ông Năm bảo em chơi trò mò mẫm với ông ấy, ông ấy sẽ mua đồ ăn ngon cho con."
Minh Nguyệt nghi hoặc: "Trò mò mẫm gì cơ?"
Đường Đường chỉ chú tâm ăn đậu Nhật Bản: "Ông Năm bảo em c** q**n áo để ông ấy sờ em, rồi em sờ lại ông ấy."
Tiếng nhai đậu Nhật Bản thật to, như thể vỡ tung trong đầu.
Nó cứ nổ mãi, đầu Minh Nguyệt đau nhức dữ dội cho đến khi Dương Kim Phụng trở về, thấy cô bé thất thần, không lo nấu nướng tử tế, bà mắng: "Làm được thì làm, không làm được thì cuốn xéo ngay, đừng có mặt nặng mày nhẹ, không ai nợ gì gì con cả."
Minh Nguyệt ngây người, kể lại chuyện đã xảy ra cho Dương Kim Phụng.
Mặt Dương Kim Phụng trở nên tái xanh tím ngắt, giống như ánh trăng chiếu trên tuyết trắng.
Bà lập tức túm lấy Đường Đường, hỏi đậu Nhật Bản đâu.
Đường Đường sợ hãi tột độ: "Ăn… ăn hết rồi ạ."
Dương Kim Phụng liền móc miệng con bé: "Nhả ra, con nhả hết ra cho bà!"
Đường Đường không nhả ra được, ngón tay Dương Kim Phụng càng thọc sâu vào cổ họng bé, thọc đến mức con bé muốn nôn thốc nôn tháo, nước miếng, nước mắt chảy ròng ròng.
Minh Nguyệt vội vàng kéo Dương Kim Phụng: "Bà ơi, em ấy ăn vào bụng rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!