Ngày mùng sáu âm lịch, thị trấn họp chợ phiên, vô cùng náo nhiệt.
Những người trẻ tuổi chưa đi làm thuê cũng đến chợ chơi. Cả dịp Tết họ bận rộn xem mặt đối tượng, thời gian gấp gáp nên có thể xem mặt mấy người trong một ngày.
Thím Phùng là một người nhiệt tình, thím thích làm mối. Minh Nguyệt đi ngang qua nhà thím, đúng lúc có người bước ra. Một cô gái nhuộm tóc vàng, mặc áo khoác da màu đỏ tươi, đi sau là một chàng trai trẻ.
Thím Phùng thấy hai chị em Minh Nguyệt, bèn chia một nắm lớn kẹo mà chàng trai trẻ mang theo cho hai đứa. Suốt kỳ nghỉ, Minh Nguyệt đã ăn kẹo hỉ mấy lần. Đến chợ phiên, cô bé lại tình cờ gặp cô gái tóc vàng hôm trước, nhưng bên cạnh cô ấy lại không phải là chàng trai trẻ đi cùng lần đó nữa.
Trong chợ bán đủ thứ, xoong nồi bát đĩa, quà vặt ăn uống, quần áo vải vóc, hoa chim cá cảnh. Chỗ chơi cũng có, Minh Nguyệt thích nhất là trò ném vòng. Mắt cô bé tinh, tay lại chuẩn, một đồng có thể mua được mười chiếc vòng, toàn là những món đồ chơi nhỏ: cây ngoáy tai, kẹo m*t, đồ chơi nhựa rẻ tiền…
Muốn ném trúng con ngỗng lớn hay con thỏ thì những chiếc vòng đó phải đắt tiền. Không chịu bỏ ra thì sẽ chẳng thu được gì, Minh Nguyệt đi đi lại lại xem rất lâu, quyết định liều một phen. Ngỗng lớn rất kiêu ngạo, dù bạn có ném trúng, nó rụt cổ lại, chiếc vòng tuột ra, lần ném đó coi như không tính. Minh Nguyệt thử mấy lần đều không trúng, đến chiếc vòng cuối cùng, cô bé mới ném trúng một con.
Không ngờ, ông chủ lại không chịu công nhận. Minh Nguyệt tức giận cãi nhau với ông ta.
"Trả tiền cho cháu! Buôn bán mà không giữ chữ tín."
"Nói bậy bạ gì đấy, chú cho cháu chơi không suốt nửa ngày à?"
"Vậy đưa con ngỗng lớn cho cháu, cháu rõ ràng ném trúng rồi!"
"Cái đó không tính."
"Chú không thấy xấu hổ à? Thấy cháu là con nít nên bắt nạt phải không? Nếu một người đàn ông khỏe mạnh mà ném trúng, cháu không tin ông dám nuốt lời con ngỗng của người ta! Xem người ta có đánh chú không!"
Minh Nguyệt quá xót mười đồng đó, cô bé nhất định phải đòi lại. Cô bé chẳng bận tâm chuyện mất mặt hay không, cứ thế cãi vã. Chủ quầy bị cãi đến ù tai, lầm bầm chửi rủa rồi ném tiền trả lại cho cô bé.
"Lý Minh Nguyệt, cậu cũng đi chợ à?" Trác Đằng không biết từ đâu chen qua đám đông tới. Minh Nguyệt vừa thắng cuộc, mặt cô bé đỏ bừng vì phấn khích. Cô hơi ngạc nhiên: "Sao cậu gầy thế? Mọi người ăn Tết đều béo ra, cậu bị sao vậy?"
Sắc mặt Trác Đằng không được tốt, cười rất yếu ớt.
"Cậu tới một mình à?"
"Bà mình đến đây bán đậu phụ, bọn mình đi cùng. Còn cậu?"
"Mình tới một mình, đi dạo xem chút thôi."
Minh Nguyệt móc kẹo trong túi ra: "Ăn không?"
Trác Đằng lắc đầu: "Mùng mười khai giảng là có kết quả rồi, cậu có tin tức gì không?"
Minh Nguyệt cười: "Mình biết rồi, chắc chắn cậu lo lắng về kết quả, đến Tết cũng chẳng thiết ăn thịt, phải không?"
Trác Đằng không có tâm trạng đùa giỡn, cậu ta hỏi: "Các cậu có chắc chắn đậu hết rồi không?"
Minh Nguyệt khiêm tốn: "Không phải thế đâu, cứ cố gắng hết sức là được. Cậu đừng suy nghĩ mãi về chuyện này, ăn Tết cũng không ngon đâu."
Trác Đằng lộ vẻ u sầu: "Nếu bị loại, sau này mình chẳng cần phải ăn Tết nữa."
Minh Nguyệt thấy cậu ta quá bi quan. Là con trai mà sao lại thế? Cô bé không hiểu tại sao Trác Đằng lại xem trọng chuyện này đến vậy, mặc dù cô bé cũng thấy nó quan trọng, nhưng không nghĩ đến mức ngày nào cũng phải bận tâm.
"Không đâu. Bình thường cậu học đâu có tệ, chắc chắn không bị loại đâu. Không tin thì chờ tới mùng mười xem."
"Mình làm bài rất tệ, mình tự cảm thấy là tệ lắm, chắc chắn bị loại rồi. Mình khó chịu quá."
Khi Trác Đằng nói câu đó, vẻ mặt cậu ta rất chắc chắn, khiến cô cũng phải nghi ngờ liệu Trác Đằng có thật sự làm bài không tốt không.
Minh Nguyệt an ủi thêm vài câu. Kết quả là Trác Đằng nói đi nói lại vẫn là mấy câu đó. Cậu ta lầm lũi bỏ đi. Trác Đằng gầy gò quá, bóng lưng trồn thật cô độc, thoáng chốc đã biến mất trong biển người.
Mùng sáu qua đi, chợ phiên tan, Tết dường như cũng kết thúc. Những người đi làm thuê lần lượt rời nhà. Làng xóm dần trở nên trống trải. Đến khi Minh Nguyệt khai giảng, những người đi làm thuê đã rời đi rất nhiều rồi. Cụ Vinh lại ngồi bên vệ đường, vừa tắm nắng vừa nhìn người qua lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!