Chương 7: (Vô Đề)

Cô bé về đến lớp, thấy mọi người xúm lại nói chuyện. Đến gần nghe cô bé mới biết sau kỳ thi cuối kỳ sẽ có đợt phân lại lớp, học sinh giỏi ở lớp thường sẽ được chuyển lên, học sinh kém ở lớp chọn sẽ bị loại ra.

Điều này lại khiến mọi người lo lắng không yên.

Cậu học sinh ngồi chếch phía trước Minh Nguyệt là Trác Đằng, dáng người không cao, bình thường ít khi mở miệng, không phải vì kiêu ngạo như Trương Lôi mà là do cậu ta hướng nội. 

Nhà cậu ta có ba anh em trai, bố và các anh trai đi làm thuê bên ngoài, cậu ta là con út, học hành rất chịu khó. Minh Nguyệt từng gặp mẹ cậu ta ở thị trấn, một phụ nữ cao ráo, hay cười. Các bạn học ở thị trấn nói mẹ cậu ta là người không đoan chính, qua lại với hàng xóm.

Những chuyện ở thị trấn, đám trẻ con cũng biết đôi chút, đa phần là nghe người lớn trong nhà nói lại. Tóm lại, cái trấn Ô Hữu nơi Minh Nguyệt học cấp hai này có rất nhiều chuyện kỳ lạ và người kỳ quặc.

"Lý Minh Nguyệt, cậu cho mình mượn cuốn tư liệu làm văn được không?" Trác Đằng nói chuyện với con gái không nhìn vào mắt người ta, cứ như đang nói với không khí.

Minh Nguyệt muốn cười, đưa cuốn nhật ký cho cậu ta.

Trác Đằng quả thật rất chịu khó. Ví dụ, trong thời tiết lạnh như thế này, giờ tự học sáng cậu ta lại cởi áo khoác ra để đọc sách. Cậu ta nói chuyện với người khác thì rụt rè, nhưng đọc bài khóa lại rất to, vang dội cả tai, nhất định phải đọc đến mức mồ hôi đầm đìa mới thôi. Trác Đằng nói lạnh có thể giúp người ta tỉnh táo, nên cậu ta mới mặc như vậy. Các giáo viên đều nói đứa trẻ này có chí khí, chắc chắn sẽ làm nên chuyện.

Minh Nguyệt không nghĩ vậy. Mặc áo khoác vẫn có thể đọc bài khóa tốt, hà cớ gì phải tự khiến mình bị lạnh?

Tuy nhiên, cô bé vẫn rất khâm phục Trác Đằng. Dù không thể bắt chước cậu ta cởi áo khoác, nhưng cô bé có thể học hỏi tinh thần kiên trì, bền bỉ của cậu ta.

Kỳ thi cuối kỳ kết thúc, dù kết quả tốt hay xấu, sắp được về ăn Tết vẫn là một chuyện vui. Học sinh trong ký túc xá thu dọn đồ đạc, cuộn chăn màn lại.

Mọi người tiện thể dò đáp án, chốc chốc lại la lên một tiếng, chốc chốc lại thở dài. Chỉ có Trương Lôi là bình tĩnh nhất.

Khi Minh Nguyệt đang buộc chăn vào yên xe đạp phía sau, Trác Đằng đến trả sách cho cô bé.

"Cậu thi thế nào?" Trác Đằng cũng gầy nhom như con gà nhỏ.

Tay Minh Nguyệt bị dây thừng siết đỏ, cô bé vừa rên vừa gắng sức: "Cũng như bình thường thôi."

Trác Đằng lo lắng: "Mình thi không tốt, dò đáp án sai nhiều lắm."

Minh Nguyệt nói: "Chưa chắc đâu. Chờ qua Tết về sẽ biết, đừng lo lắng."

"Mình không muốn đi làm công nhân. Mẹ mình nói, nếu mình không thi đậu cấp ba thì sẽ bắt mình tới Quảng Đông." Trác Đằng nhìn về phía xa, ánh mắt bồn chồn, cứ như đang tự nói với chính mình: "Anh mình ở Quảng Đông, anh ấy nói ký túc xá còn không bằng trường mình, lúc nào cũng tăng ca, mệt lắm. Khu công nghiệp chỗ anh ấy có một nhà máy dệt, có lần bị cháy, thiêu chết mấy nữ công nhân, cháy thành quỷ đen hết rồi."

Minh Nguyệt kinh ngạc hỏi: "Bị cháy mà không chạy sao?"

Trác Đằng nói: "Không biết nữa. Anh mình còn bị cướp giật túi xách, bên Quảng Đông loạn lắm."

Minh Nguyệt không biết nên tin ai. Phạm Tiểu Vân lại nói đi làm thuê rất tốt.

Trác Đằng cứ nói mãi về chuyện ở Quảng Đông, Minh Nguyệt cũng ngại rời đi. Trác Đằng bình thường ít nói, hôm nay lại rất bất thường. Minh Nguyệt cảm thấy cậu ta quá lo lắng về điểm số.

"Cho dù lần này thi không tốt thì vẫn còn cơ hội mà. Chúng ta mới lớp tám thôi."

Trác Đằng dường như trở nên giận dữ: "Lần thi này sẽ loại người đấy, rất quan trọng! Nếu thi hỏng là tiêu đời!"

Minh Nguyệt đành phải nói: "Cậu học chăm chỉ như thế, sẽ không sao đâu."

Trác Đằng lầm bầm, cậu ta lại hỏi Minh Nguyệt có thể cho cậu ta mượn cuốn tiểu thuyết nào đó đọc trong kỳ nghỉ đông không. Họ đã lớn, không còn là những đứa trẻ chỉ biết chạy nhảy lung tung là thấy vui nữa. Tinh thần của họ cũng cần được bồi đắp. Miễn là sách gì có thể chạm vào, họ đều muốn ngấu nghiến: tiểu thuyết võ hiệp, ngôn tình, danh tác thế giới… Tóm lại, chỉ cần có chữ là đều muốn đọc thử. Chú Bát Đẩu nói đúng.

Minh Nguyệt hơi khó xử: "Sách này mình mượn của người khác, nếu là sách của mình thì mình có thể cho cậu mượn ngay. Hay là để mình hỏi thử đã, nếu được thì phiên chợ mùng sáu mình sẽ đưa cho cậu."

Trác Đằng thất vọng bỏ đi.

Trong làng, ngoài phố, con người ta bắt đầu trở nên đông đúc hơn. Xe máy, xe ba gác chạy vui vẻ trên đường lớn. Hàng hóa Tết bày ra, trẻ con kéo nhau đi mua pháo hoa và đồ ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!