Chú cừu nhỏ của Minh Nguyệt lớn dần. Cỏ thu lớn tốt, bụng chú cừu tròn vo. Lần này Minh Nguyệt bế nó lên, cô bé thấy nó nặng hơn rồi. Chú cừu theo Dương Kim Phượng lên núi. Bà sợ nó bị lạc nên nhuộm màu tai cho nó. Gà vịt trong nhà cũng được nhuộm màu để tránh nhầm lẫn với nhà hàng xóm.
Chú cừu nhỏ bị chấy, những con chấy to đùng bám trên tai hút máu. Minh Nguyệt giúp nó bắt chấy. Bắt được con nào, cô bé kẹp giữa hai móng tay cái, con chấy bẹp dí.
Dương Kim Phượng thấy Minh Nguyệt vừa về đã lo bắt chấy cho cừu, bà liền trách cô bé vài câu: "Về nhà chẳng lo học hành gì, chỉ biết ôm cừu."
Minh Nguyệt thơm chú cừu nhỏ. Nó lớn rồi, không còn là cừu con nữa.
Giờ cô bé ở nội trú. Từ lớp tám, lớp chọn bắt buộc phải nội trú, thứ sáu tan học mới được về nhà. Minh Nguyệt vẫn gầy nhom, chẳng thấy phát triển gì. Dương Kim Phượng biết cô bé hiểu chuyện nên dồn việc ăn thịt vào cuối tuần khi Minh Nguyệt về.
Dương Kim Phượng hỏi Minh Nguyệt muốn ăn gì, Minh Nguyệt hỏi Đường Đường: "Em muốn ăn gì?"
Đường Đường nghĩ một lát: "Mản thầu chiên!"
Minh Nguyệt cười: "Hai chị em mình đúng là đồng lòng, cùng một ý nghĩ!"
Trong nhà đốt lò đất, chiếc nồi rất lớn, dùng để nấu cháo, hầm rau, đun nước nóng. Xửng hấp cũng to, vừa nặng vừa đen. Nhà hàng xóm họ Mạnh chuyên làm xửng hấp, năm đồng một cái, dùng được mấy năm trời. Thôn Tử Hư có không ít thợ thủ công, nhưng công việc dần mai một, thợ vá đáy nồi, thợ sửa cổng sắt, thợ mài kéo mài dao… Không ai nhớ rõ những người thợ và những âm thanh ấy đã biến mất từ bao giờ.
May mắn là công việc bán đậu phụ của Dương Kim Phượng vẫn khá tốt. Dù thế nào, người ta vẫn phải ăn đậu phụ chứ.
Thịt ba chỉ được rang cháy cạnh, vàng ươm hai mặt, hầm chung với miến, khoai tây và cà tím thành một nồi lớn. Dương Kim Phượng mang một củ tỏi tươi ra, cả nhà cùng ăn. Đây là tỏi tươi hái từ đầu hè, tỏi tươi ngon, vừa ngọt vừa cay, khi ăn vào miệng có vị rất mạnh.
Thịt thơm, màn thầu cũng thơm, chỉ có miệng dính tỏi là mùi hôi. Đường Đường hà hơi vào Minh Nguyệt, Minh Nguyệt cũng hà hơi lại con bé.
Cả nhà ăn uống no nê đến ợ hơi, rất thỏa mãn, rất hài lòng. Minh Nguyệt cảm thấy có một chút thôi thúc muốn viết gì đó. Chiếc máy may là bàn học của cô bé, cô bé ngồi xuống đó, định ghi lại những chuyện hôm nay.
Cô bé vốn nghĩ chuyện nhỏ nhặt thì không đáng để viết, nhưng trong những cuốn sách cô bé mượn, các đại thi hào cũng viết rất nhiều chuyện nhỏ. Minh Nguyệt đọc thấy rất thú vị nên cũng bắt chước. Cô bé phát hiện mình rất dễ thay đổi. Mới hôm trước còn xúc động với Đỏ và Đen, mà nay lại chỉ muốn viết về món thịt hầm và màn thầu chiên.
Mùa thu hoạch đã qua. Tai Minh Nguyệt không nghe thấy tiếng đậu tương nổ lách tách dưới cái nắng thu gay gắt nữa, nhưng sân nhà trải đầy hạt cao lương.
Năm nay Dương Kim Phượng mượn được máy tách hạt của người ta, rất tiện lợi, không cần phải dùng dùi chọc từng hàng như trước nữa. Trời nắng đẹp, Dương Kim Phượng đang dùng cái cào để đảo cao lương ngoài sân. Minh Nguyệt nghe thấy, bèn đặt bút xuống đi ra.
Vì thấy cô bé viết bài, Dương Kim Phượng sợ Đường Đường làm phiền nên bảo Đường Đường ngủ trưa ngoài hành lang.
Đường Đường ngủ say đến mức mấy con ruồi đậu trên mặt cũng không tỉnh.
Dương Kim Phượng thấy Minh Nguyệt đi ra, nói: "Không cần con làm đâu, vào viết bài đi."
Minh Nguyệt tìm cái xẻng gỗ: "Con viết xong rồi ạ. Máy tách hạt tách sạch thật đấy?"
Dương Kim Phượng nói: "Cũng còn sót một chút, nhưng vẫn đỡ vất vả hơn ngày trước nhiều." Bà cảm thấy người chế tạo ra máy gặt, máy tách hạt thật tài giỏi. Điều đó cho thấy vẫn phải học hành, học giỏi mới chế tạo được những chiếc máy giúp người ta đỡ vất vả như thế. Dù sao thì người dân thường làm ruộng bao nhiêu năm, cũng chẳng ai nghĩ ra việc chế tạo cái máy này.
"Con phải học hành chăm chỉ, lớn lên làm công việc dùng đầu óc thì không phải lao động chân tay vất vả. Con xem, bây giờ làm ruộng cũng dễ hơn những năm trước rồi."
Minh Nguyệt nói: "Vẫn mệt. Chừng nào có người máy thay người làm ruộng thì tốt."
Dương Kim Phượng dừng cào: "Người máy là cái gì?"
Minh Nguyệt cười: "Con nghĩ chơi thôi ạ. Người máy là thứ người ta có thể điều khiển, bảo nó làm gì nó làm nấy."
Dương Kim Phượng hừ một tiếng: "Con đừng có học theo Bát Đẩu. Hắn ta suốt ngày nghĩ mấy chuyện không đâu, giữa lúc bận rộn này lại cứ ở nhà viết viết vẽ vẽ, không biết định làm gì."
Minh Nguyệt hỏi: "Chú ấy đang viết tiểu thuyết ạ?"
Dương Kim Phượng không hiểu tiểu thuyết là gì, bà phê phán Bát Đẩu một hồi, nhân cơ hội này giáo dục Minh Nguyệt.
Minh Nguyệt thầm nghĩ, chú Bát Đẩu có một sở thích cũng tốt. Suốt ngày chỉ biết cày ruộng làm lụng thì có gì vui? Nhưng đang mùa thu hoạch bận rộn thế này, nếu chú Bát Đẩu không làm việc thì cũng không hay…
Kết quả cuộc thi văn học được công bố. Trương Lôi không đạt giải gì. Đây là điều thầy Cao đã lường trước. Thầy chỉ dặn Trương Lôi đừng nói ra. Nhưng không hiểu sao chuyện này vẫn bị lộ ra. Các bạn học nói rằng đáng lẽ nên để Lý Minh Nguyệt đi thử mới phải.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!