Tivi đang chiếu tin tức về thảm họa tuyết lở, nhiều người bị mắc kẹt ở miền nam, nhà ga xe lửa đông nghịt người. Minh Nguyệt chưa từng đi tàu hỏa bao giờ, cô rất mong được thử một lần, nhưng nhìn qua tivi thì thấy người chờ tàu quá nhiều, nào là người xách xô, người vác bao tải rắn, có người còn giơ vali hành lý qua đầu… Ai nấy đều mang vẻ mặt lo âu, mệt mỏi, nhà ga Quảng Châu toàn là những khuôn mặt như thế.
Xe tăng đang cán băng trên đường cao tốc, bốn bề đều là màu trắng xóa.
Tin tức nói rằng bến xe buýt đã đóng cửa, ngay cả cây cổ thụ cũng bị tuyết đè gãy, đã có người thiệt mạng, công nhân điện lực đang khẩn trương sửa chữa vì nhiều nơi bị mất điện. Minh Nguyệt đã từng thấy lũ lụt, hạn hán, chỉ cần ông trời thay đổi sắc mặt, con người phải cam chịu, ngay cả ở thành phố cũng vậy.
Người ta có chửi rủa trời đất, chửi tuyết lớn cũng vô ích, trời đất vô tình, coi vạn vật như cỏ rác, nó không có cảm xúc, nên mưa thì mưa, nên gió lớn thì cứ thổi, con người biết làm sao? Minh Nguyệt xem tin tức mà suy nghĩ rất nhiều, bất chợt rùng mình, cô bé chạy ra tiệm tạp hóa ở đầu làng để gọi điện thoại.
Điện thoại đổ chuông rất lâu nhưng không có ai nhấc máy, Minh Nguyệt thất vọng cúp máy, cô nghĩ tuyết lớn ở miền nam chứ đảo Hải Nam thì không đến nỗi, mình lo lắng vẩn vơ làm gì? Thật vô vị.
Trời tối rất nhanh, mặt trời vừa đi về phía tây đã như vội vã muốn rơi xuống. Minh Nguyệt ngồi trong bếp sưởi ấm, ánh lửa hắt lên khuôn mặt cô bé, đỏ hồng rạng rỡ. Ngoài cửa, Phùng Nguyệt gọi: "Minh Nguyệt có ở nhà không? Có điện thoại tìm em này!" Minh Nguyệt như con cún nhỏ, nhảy dựng lên, háo hức chạy ra chào hỏi.
Dương Kim Phượng ở phía sau nhắc: "Cầm đèn pin đi!" Minh Nguyệt lầm bầm gì đó rồi đi theo Phùng Nguyệt.
Cả nhà thím Phùng đều đang ở đó, vui vẻ gói sủi cảo. Vừa thấy cô, thím Phùng cười nói: "Ôi chao, Minh Nguyệt đến rồi à." Thím nói với chú Phùng bên cạnh: "Minh Nguyệt thi đỗ vào trường trong thành phố rồi đấy, cả làng mình con bé đỗ một mình thôi." Chú Phùng cười: "Minh Nguyệt giỏi quá."
Điện thoại đặt ở phòng khách, Minh Nguyệt nói vài câu với mọi người rồi đứng đợi bên cạnh. Khi điện thoại reo lên, cô nhìn màn hình hiển thị số gọi đến, cố ý chần chừ một lúc mới nghe.
"Alo? Chú tìm ai ạ?" Cô biết đó là số của Lý Thu Tự.
Lý Thu Tự nhận ra giọng cô, cười nói: "Chú tìm cháu, chiều nay gọi điện cho chú à? Lúc đó chú đang bơi nên không nghe máy."
Minh Nguyệt đáp: "Không có, cháu không gọi."
Lý Thu Tự nói: "Không gọi thì thôi vậy, dù sao chú cũng định gọi cho cháu. Kết quả thi có rồi, cô giáo Kiều nói tổng điểm của cháu tăng được hai bậc, khen cháu phong độ ổn định. Cháu có bút không? Ghi lại điểm từng môn nhé?"
Minh Nguyệt nói: "Cháu nghe một lần là nhớ được." Cô không nói quá, khi cô lặp lại, Lý Thu Tự cũng ngạc nhiên: "Cháu đọc xong sách chưa?"
Đảo Hải Nam bơi lội chắc chắn không lạnh, Minh Nguyệt thầm nghĩ.
"Minh Nguyệt?"
"Chú đi bơi đi ạ, cháu phải về nhà ăn cơm rồi."
Lý Thu Tự bật cười: "Chú bơi xong rồi, đâu thể bơi mãi được. Chú hỏi cháu đọc xong sách chưa?"
Minh Nguyệt bắt đầu thấy bực bội, cô đang mặc chiếc áo khoác bông dày cộp đứng nghe điện thoại ở đây, ngón tay lạnh buốt, còn anh chắc chắn đang thoải mái ngồi trong nhà với bạn gái, có lẽ đang nằm trên giường, sai người mang đồ ăn đến, như một phế nhân.
"Nếu không có việc gì nữa thì cháu cúp máy đây ạ, bà đang đợi cháu ăn cơm, cảm ơn chú đã báo điểm cho cháu, tạm biệt chú!" Cô cố ý chọc tức, muốn làm anh mất mặt. Cô biết sau đó mình có thể sẽ hối hận, nhưng lúc này lại thấy rất hả hê.
Lý Thu Tự nghe tiếng "tút tút", trầm ngâm một lúc, cũng không gọi lại. Minh Nguyệt đứng đợi bên cạnh điện thoại một lát, thấy không có động tĩnh gì, cô thất vọng. Không hiểu tại sao mình lại làm như vậy, cô lững thững bước ra ngoài.
Căn bếp nhà thím Phùng mới được sửa, lát gạch men trắng tinh, cửa sổ kính mờ hơi nước, bên trong tiếng cười nói rộn rã, người chen chúc nhau, như một cảnh tượng từ hai nghìn năm trước, Tết âm lịch không bao giờ thay đổi.
Lẽ ra cô nên nói một tiếng, gửi lời cảm ơn, nhưng chân không nhấc lên nổi, cô sợ làm phiền niềm vui đoàn viên của họ. Thím Phùng đi ra đổ nước rửa bát, thấy cô ở ngoài sân thì cười hỏi: "Minh Nguyệt nghe điện thoại xong rồi à? Để chị Nguyệt đưa cháu về!"
"Không cần đâu thím, thím với mọi người ăn cơm đi ạ, cháu cũng về nhà ăn cơm đây." Minh Nguyệt nhanh chóng chạy ra ngoài, gió mang theo câu nói của thím Phùng: "Hỏi bà con có cần nhân sủi cảo nấm hương không nhé!" Cô nghe thấy, nhưng chạy còn nhanh hơn cả gió.
Vào ngày giao thừa, Dương Kim Phượng vẫn phải bán đậu phụ, càng vào dịp này, người ta càng mua nhiều hơn. Đường Đường thấy nhà bận rộn thì muốn trốn việc, đòi về nhà cô họ. Minh Nguyệt phải dỗ dành mãi, rồi cùng con bé dán câu đối, đây là câu đối chú Bát Đẩu mang đến. Chú Bát Đẩu vì cô đã lên thành phố đi học nên coi cô như người lớn, những chuyện chú hỏi cũng rất nghiêm túc.
Chữ viết của Minh Nguyệt vẫn chưa đẹp lắm, cô khiêm tốn xin chú Bát Đẩu chỉ dạy, chú rất vui, nói chuyện rất lâu.
"Bà ơi, năm sau con sẽ viết câu đối." Cô ngồi xổm dưới đất dán câu chữ "xuất nhập bình an" lên chiếc xe ba bánh.
Dương Kim Phượng nói: "Con viết được câu đối à? Lạ thật."
"Con có thể luyện tập, chú Bát Đẩu cho con một hộp mực, với cả báo cũ chú ấy lấy ở ủy ban xã, bảo con luyện trên đó trước."
"Muốn luyện thì cứ luyện đi, đừng để ảnh hưởng đến việc học."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!