Chương 2: (Vô Đề)

Chiếc xe đạp của Minh Nguyệt cứ bị tuột xích mãi.

Cô bé vừa đạp đến dưới gốc cây du thì xích lại tuột. Chú Bát Đẩu đi ngang qua, đến giúp cô bé sửa xe. 

Chú Bát Đẩu đã ba mươi tuổi, chưa lấy vợ, cũng không đi làm công nhân, điều này rất hiếm ở làng Tử Hư. Chú ấy không giống những người khác, chú làm thơ, nghiên cứu thư pháp, toàn làm những chuyện kỳ quặc. 

Người cùng tuổi với chú, ai mà chẳng đi làm công nhân? Chỉ có chú ấy quanh năm cứ lảng vảng chỗ này chỗ kia, quen biết hết mọi người, nhà ai cần giúp đỡ chú đều tới. Mọi người nói trước mặt chú rất hay, nhưng sau lưng thì bảo chú là đồ ngốc.

Làng nào mà chẳng có một người ngốc?

Chú Bát Đẩu còn thích đi giảng hòa, nhà nào cãi nhau vì chuyện vặt vãnh, chú ấy lúc nào cũng ngậm điếu thuốc, mở miệng là: "Cho tôi chút thể diện…" Liệu có ai cho chú cái thể diện đó không? Khó mà nói được.

Hồi Minh Nguyệt học tiểu học, chú Bát Đẩu từng chặn cô bé lại, nhất quyết không cho đi, bắt mấy đứa nhỏ nghe chú đọc thơ. Chú hỏi mấy đứa nhỏ có hay không, chúng nó bịt miệng cười, sợ quá rồi chạy mất.

Kìa, sáng sớm tinh mơ, chú Bát Đẩu lại kẹp sách dưới nách, tay hút thuốc, không biết lượn lờ đâu qua đây.

"Cô nhóc, ăn cơm chưa? Đi đâu đấy?"

Minh Nguyệt nói: "Ăn rồi ạ, cháu định đi Lễ Đường."

Chú Bát Đẩu dụi đầu thuốc lá xuống đất hai cái, đưa cuốn sách cho Minh Nguyệt, rồi ngồi xổm xuống loay hoay với cái xích xe. Cuốn sách được bọc bằng giấy báo cũ, trông bẩn thỉu. Minh Nguyệt đứng dưới gốc cây du nhìn chú sửa xe.

Cái đầu chú Bát Đẩu trông giống hệt con gà mái già, tóc bù xù. Chú còn để râu, trông rất buồn cười, cổ áo sơ mi trắng bóng loáng dầu mỡ, cũng chẳng biết có giặt giũ gì không… Nhà chú chỉ còn mỗi mẹ già. Lẽ ra chú còn có một người anh trai, nghe nói là một người hiền lành, chăm chỉ. Nhưng vào một buổi chiều hè năm nọ, không hiểu vì chuyện gì, bố chú đã đánh mẹ chú một trận rất dữ dội. Đánh xong thì thôi, ai làm việc nấy. Bố chú nằm trên chiếu ngủ trưa.

Người anh cả vốn đã ra ngoài, nhưng lại quay về, dùng rìu chém chết bố mình.

Chuyện cũ mười mấy năm này, một đứa bé tuổi Minh Nguyệt không thể biết, nhưng cũng từng nghe phong thanh. Anh trai chú Bát Đẩu đi tù, chú ấy ở lại sống với mẹ già. Lúc đó chú mới mười mấy tuổi.

Người dân làng Tử Hư vẫn thường nói, cậu thanh niên đó rất tốt, thật kinh khủng, không ngờ lại làm ra chuyện như vậy.

Ban đầu, mọi người sợ hãi không dám qua lại với nhà chú Bát Đẩu. Dần dần họ quên đi chuyện đó, lại giao tiếp bình thường.

Thực ra Minh Nguyệt cũng hơi sợ chú Bát Đẩu, chú ấy khác biệt với mọi người. Mà con người ta, một khi khác biệt với những người xung quanh sẽ vô cớ khiến người khác sợ hãi. Nhưng chú Bát Đẩu là người rất nhiệt tình. Hồi ông nội còn sống, chú ấy thỉnh thoảng lại đến nhà uống rượu với ông. Chú còn tặng Minh Nguyệt một cuốn từ điển, không biết kiếm ở đâu ra.

"Xong rồi!" Tay chú Bát Đẩu dính đầy dầu, chú chỉ quẹt chúng lên thân cây du lớn.

Minh Nguyệt đưa lại cuốn sách: "Chú Bát Đẩu, chú chăm học thật đấy."

Chú Bát Đẩu nói với giọng trịnh trọng, còn nhắc đến chuyện chú từng đỗ đại học nhưng bị người khác mạo danh học thay. Chuyện này người làng Tử Hư ai cũng nghe qua. Minh Nguyệt hỏi bà, Dương Kim Phượng bảo chú ấy nói phét đấy, là do chú ấy bị hoang tưởng mà ra. 

Minh Nguyệt cũng thích tưởng tượng, cô bé cứ cô đơn là lại thích tưởng tượng, tự đưa mình vào một thế giới khác để tìm kiếm vui vẻ. Lời của Dương Kim Phượng khiến cô bé giật mình không ít, may mắn là những chuyện cô bé tưởng tượng chưa bao giờ kể cho người khác nghe.

"Cô nhóc, cháu có biết Vương Tiểu Ba không?" Chú Bát Đẩu hỏi cô bé.

Minh Nguyệt suy nghĩ một chút: "Người thôn Vương Trại ạ?"

Ở đây chỉ có thôn Vương Trại là có nhiều người họ Vương nhất.

Chú Bát Đẩu cười ha hả, Minh Nguyệt nói: "Hay là người Hậu Khê?"

Hậu Khê cũng có vài nhà họ Vương.

Chú Bát Đẩu cười càng giống gà mái già hơn, tóc tai dựng ngược, đen nhẻm.

Minh Nguyệt không đoán ra được là ở đâu nữa.

"Vương Tiểu Ba là một nhà văn lớn!" Chú Bát Đẩu lại rút ra một điếu thuốc. Chú châm lửa hút thuốc, vẻ mặt ngây ngất, cứ như thể chú chính là Vương Tiểu Ba vậy.

Nhà văn đầu tiên Minh Nguyệt tiếp xúc là trên tivi, tivi chiếu phim kiếm hiệp, phụ đề có ghi: "Nguyên tác Kim Dung". Hồi bé cô bé cứ nghĩ Kim Dung nhất định là một nhà văn vĩ đại thời xưa, sau này mới biết Kim Dung vẫn còn sống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!