Chương 14: (Vô Đề)

Mùa xuân đến, người trong thôn xôn xao truyền tai nhau một tin tức: năm nay không cần nộp thuế nông nghiệp nữa, cũng không thu các khoản đóng góp khác. Chuyện tốt như thế này thật sự là nghìn năm chưa từng có. Người làm ruộng nào mà không phải nộp công quỹ? Nhưng giờ thì không cần nộp nữa. Không chỉ năm nay không nộp, mà năm sau cũng không, sau này cũng không cần nộp nữa.

Ngay cả giáo viên trong trường học cũng nói về chuyện này, vì bố mẹ họ cũng là nông dân. Các giáo viên bàn luận về chính sách nhà nước trong văn phòng, đọc báo. Minh Nguyệt đi nộp bài tập có nghe loáng thoáng. Cô bé hỏi lại vài lần để xác nhận chuyện này. Thầy Đại cười: "Lý Minh Nguyệt, em còn lo chuyện quốc gia nữa à?"

Minh Nguyệt nghĩ, việc không nộp thuế nông nghiệp là chuyện lớn, có liên quan đến Lý Minh Nguyệt, có liên quan đến mọi nông dân làm ruộng trên cả nước. Cô bé là con cháu của hộ nông, đương nhiên phải quan tâm.

Nhưng cô bé sắp thi chuyển cấp rồi. Lớp chuyên rất căng thẳng, phải tranh thủ từng giây từng phút. Tan lớp tự học buổi tối, về ký túc xá lại thắp nến học tiếp. Minh Nguyệt hầu như không về nhà. Dương Kim Phượng cũng không cho phép. Bà bán đậu phụ, vừa đạp xe ba bánh vừa bán, tiện thể đến trấn Ô Hữu, đưa tiền và thức ăn cho Minh Nguyệt.

Lý Thu Tự lại gửi cho cô bé tài liệu học tập mới, gọi điện thoại một lần hỏi thăm tình hình. Minh Nguyệt lúc này không còn thời gian để mơ hồ, cũng không còn quá mơ hồ nữa. Cô bé nhớ lời anh nói, cũng nhìn thấu nhiều điều. Cô bé hiểu rằng chỉ có học tập mới có thể thay đổi vận mệnh, dù thay đổi thành thế nào, cứ thay đổi trước đã. Trong đầu cô bé không còn ý nghĩ đi làm thuê nữa.

Khoảng từ tháng ba, tháng tư trở đi, Minh Nguyệt đã vững vàng ở vị trí thứ nhất. Cô bé học đều tất cả các môn, giỏi tổng kết, tìm ra quy luật. Mỗi lần thi cũng không căng thẳng, tâm lý rất tốt. Cô bé là học sinh giỏi được toàn trường chú ý. Các giáo viên bàn tán riêng với nhau rằng, Lý Minh Nguyệt có thể đỗ trường chuyên cấp ba của thành phố cũng nên.

Nếu cô bé thi xuất sắc, chính quyền thị trấn và trường học sẽ thưởng cho cô bé. Điều này thật hấp dẫn! Kiếm tiền thật sự quá khó, một đồng thôi cũng khó khăn vô cùng! Các bạn cùng lớp đều rất áp lực, rất mệt mỏi. Minh Nguyệt đã quen chịu khổ, cô bé thấy so với làm nông, học tập là nhẹ nhàng hơn. Nghĩ đến chuyện tiền thưởng, lại càng không thấy khổ nữa.

Lần thi liên trường cuối cùng, tổng điểm của cô bé rất cao, đã lọt vào top năm mươi toàn huyện. Việc vào trường cấp ba tốt nhất của huyện không còn là vấn đề nữa. Các giáo viên rất phấn khích, phân tích điểm từng môn của cô bé. Hồi Minh Nguyệt học lớp bảy, cô bé nhỏ con, gầy gò, thành tích khá. Cô bé không mấy nổi bật, bây giờ đột nhiên bứt phá. Thầy Đại nói cô bé là kiểu học sinh có tiềm năng lớn. Các bạn cùng lớp nói cô bé có bí kíp, chính là bộ đề thi Lý Thu Tự gửi cho cô bé. Cô bé có một người tài trợ. Dần dần, nhiều bạn cùng lớp biết chuyện, vô cùng ngưỡng mộ. Họ cũng mong có một Lý Thu Tự.

Gần đến kỳ thi chuyển cấp, khẩu phần ăn của một số học sinh lớp chuyên trở nên tốt hơn, hầu hết là những bạn học có điều kiện gia đình khá giả hơn, sẽ mua canh gà hầm ở căng tin. Càng học tập căng thẳng, bụng họ càng thấy thiếu chất béo, tinh thần cũng đặc biệt kiệt quệ. 

Một cuốn sách ngoại khóa được truyền tay nhau gần như phát điên, nhưng lại không nỡ dành riêng thời gian để đọc. Họ tranh thủ lướt nhanh vài trang khi đi vệ sinh, hoặc khi rửa chân vào buổi tối. Minh Nguyệt cũng không ngoại lệ. Họ như bị nhốt trong một không gian chật hẹp, bức bối, tất cả đều ở đây, liều mạng mơ về thế giới bên ngoài, tận dụng mọi phương tiện: sách vở, tivi, trí óc, để chạm vào sự huy hoàng hư ảo ấy.

Vào một hôm cuối tuần, Minh Nguyệt trở về nhà một lần. Lúa mì đã ngả vàng, mặt đất bằng phẳng rộng lớn. Minh Nguyệt đạp xe qua con đường nhựa, đắm chìm trong tưởng tượng. Nếu nhìn từ trên cao xuống, mặt đất nhất định hẳn rất bao la. Cô bé trở thành con kiến, nhưng vẫn ung dung đi xuyên qua. Cô bé chưa từng đi tàu hỏa, máy bay, thậm chí cả ô tô cũng ít khi đi. Nhưng, cô bé sắp được ngồi ô tô rồi.

Dương Kim Phượng hôm nay không đi bán đậu phụ, bà nằm trên giường.

Điều này khiến Minh Nguyệt bất ngờ khi về đến nhà.

Sau lần gãy xương đã để lại di chứng cho Dương Kim Phượng, bà đi lại làm việc không còn nhanh nhẹn dứt khoát như trước. Nhưng lần này trông bà có vẻ không khỏe. Minh Nguyệt lo lắng hỏi: "Bà ơi, bà bị ốm ạ?"

Dương Kim Phượng như không nhận ra cô bé, ngồi dậy hỏi: "Sao con về nhà thế?"

Minh Nguyệt nói: "Con muốn lấy thêm hai bộ quần áo. Lát nữa cô giáo sẽ đưa bọn con lên huyện thi. Ở nhà nghỉ ạ, bọn con sẽ đi ô tô cùng nhau. Bà có phải bị ốm không ạ?"

Dương Kim Phượng ngồi giữa đống chăn mền cũ nát, mặt như tượng đồng: "Trong tay còn đủ tiền không?"

Minh Nguyệt gật đầu: "Bà có bị ốm không? Tới bệnh xá xem thử đi."

Dương Kim Phượng lại nói: "Bà đã nói với con rồi, nếu thiếu gì thì gọi điện đến nhà Bát Đẩu để hắn nói với bà một tiếng, bà sẽ gửi cho con. Con đi đi lại lại thế này không làm lỡ việc học à?"

Minh Nguyệt nhớ nhà. Nhớ gà vịt trong sân, nhớ con cừu cô bé nuôi lớn. Chúng đã bị bán đi, biến thành thịt, chẳng còn lại dấu vết. Cô bé nhớ Đường Đường hơn, mặc dù Đường Đường bây giờ rất ương bướng, không thân thiết với ai. Cô bé có nhớ Dương Kim Phượng không? Cô bé Dương Kim Phượng, rất khó gần gũi, nhưng cô bé chưa bao giờ quên việc phải báo đáp bà đầu tiên khi thành đạt.

"Bà có phải là bị ốm không ạ?" Minh Nguyệt hơi lo lắng. 

Mặt Dương Kim Phượng lạnh lùng: "Con trù bà bị bệnh đấy hả? Bà ngủ một lát là bị ốm sao?"

Nhưng người nông thôn nào có mấy ai ngủ ban ngày? Huống chi là Dương Kim Phượng.

"Vậy sao bà không đi bán đậu phụ?"

"Bà không được nghỉ ngơi sao?"

Minh Nguyệt đành im lặng. Dương Kim Phượng đã xuống giường, xỏ dép lê. Đôi dép vốn đã bị đứt, bà dùng bật lửa hơ rồi gắn lại, vẫn có thể đi được.

Trong nhà không có thịt. Dương Kim Phượng ra chuồng gà xem, toàn là gà lỡ cỡ, gà lớn đã bán hết rồi. Bà vào bắt một con gà ta, hầm với đậu cô ve khô cho Minh Nguyệt. Gà rất thơm, Minh Nguyệt ăn rất nhiều, ăn đến mức không thể ăn thêm miếng nào nữa. Mở miệng ra, dường như thịt có thể trào ra khỏi cổ họng.

Ăn xong, Dương Kim Phượng giục Minh Nguyệt nhanh chóng quay lại trường. Minh Nguyệt không yên tâm: "Nếu bà không khỏe…"

"Sao con nói lắm lời vô ích thế? Bà không khỏe lúc nào?" Dương Kim Phượng thiếu kiên nhẫn ngắt lời cô bé: "Chỉ tổ lo chuyện bao đồng. Đi mau."

Sao lại như vậy. Minh Nguyệt thấy tủi thân. Đây là lần cuối cùng cô bé về nhà trước kỳ thi, bà không hề nói một lời dễ nghe nào. Dương Kim Phượng sẽ không nói lời khuyến khích, chỉ giữ vẻ mặt lạnh lùng, như con thú trên thảo nguyên, giục con non mau chóng ra ngoài tự kiếm ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!