Trời lại tối, ăn tối xong là phải ngâm đậu tương.
Gió xuân rất mạnh, cứ như thể bóng đêm bị gió thổi đến.
Làm đậu phụ rất vất vả, cô em gái nhỏ không hiểu gì cả, cứ quấn quýt bên bếp lò, chờ ăn tào phớ. Dương Kim Phượng bảo: "Trẻ con không ngủ sẽ không lớn được, Minh Nguyệt, con bế Đường Đường lên nhà chính đi."
Minh Nguyệt bế Đường Đường bốn tuổi rời đi, cô bé kể chuyện cho bé nghe, kể chuyện sói ăn thịt trẻ con, sói ăn thịt loại trẻ con nào cơ? Chỉ ăn thịt những đứa trẻ không nghe lời thôi, Đường Đường sợ bị sói ăn thịt nên vội vã nhắm mắt lại.
Minh Nguyệt xoa xoa mái tóc Đường Đường, thật mượt, thật mềm mại. Đường Đường ngủ rồi, trẻ con khi ngủ trông vừa đáng yêu vừa đáng thương, bé xíu ấy, sao mà nhỏ thế không biết?
Mười ba mười bốn cân đậu tương quả thực không ít, đều đã được ngâm hết.
Trong làng có một nhà ép dầu mè, một tiệm tạp hóa nhỏ, một tiệm sửa xe, và tất nhiên phải có một nhà làm đậu phụ nữa. Thôn Tử Hư rất lớn, hình như nhất định phải có một nhà làm đậu phụ như vậy, và chủ nhà phải là một người cần cù, nhanh nhẹn, bởi công việc này rất phiền phức, không phải người như vậy thì không thể làm nổi nghề này.
Dương Kim Phượng chính là người như thế, bà ít khi cười, rất nghiêm nghị, từ khi về làm dâu đã bắt đầu bán đậu phụ. Giữa chừng có vài năm không được phép bán, không nổi lửa nữa, nồi cũng bị đập, mãi đến sau này mọi thứ lại được cho phép, bà tiếp tục công việc làm đậu phụ. Tính đến năm 2005 này, Dương Kim Phượng đã bán đậu phụ được bốn mươi năm.
Gà gáy lần đầu, những vì sao vẫn sáng rõ như thế. Dương Kim Phượng khoác áo bông mò mẫm xuống giường, bà vừa động đậy là Minh Nguyệt tỉnh giấc.
"Bà ơi, để con phụ bà một tay."
Cô bé chưa mở mắt, người vẫn còn buồn ngủ, nhưng miệng thì cứ thúc giục bản thân thức dậy.
Dương Kim Phượng không bật đèn, bà đi về phía gian phụ.
"Ngủ tiếp đi con, học sớm mà ngủ gật thì thầy cô mắng đấy."
Minh Nguyệt mở miệng, để lời nói thoát ra: "Con không buồn ngủ, con nhóm lửa cho bà."
Dương Kim Phượng nói: "Giống hệt ông con, đồ bướng bỉnh! Ai cần con nhóm lửa? Mau đi ngủ cho bà!"
Ông nội của Minh Nguyệt là Lý Vạn Niên, là một cái tên thật hay, nhưng ngay cả rùa cũng không sống được ngàn năm. Ông vừa chạm ngưỡng sáu mươi đã say rượu gục chết trong tuyết. Lý Vạn Niên bị Dương Kim Phượng mắng cả đời, đến lúc chết cũng không bỏ được cái tật xấu thích kể chuyện trống ca*.
*Nguyên văn là () một loại nghệ thuật trình diễn dân gian, xuất hiện từ thời Minh, thịnh hành ở miền bắc Trung Quốc, thường dùng trống và đàn tam huyền cùng các nhạc cụ khác để kể – hát. Giai điệu hát phần lớn bắt nguồn từ âm nhạc dân gian địa phương và các điệu tiểu khúc bản địa, và được trình bày bằng tiếng địa phương nơi loại hình này lưu hành.
Ông chết cũng tốt, lúc đưa tang Dương Kim Phượng không rơi một giọt nước mắt nào. Khắp vùng trăm dặm ai cũng biết Lý Vạn Niên, ông kể chuyện trống ca hay lắm, nhà nào có việc cũng thích mời ông. Người già qua đời, trẻ con đầy tháng, nhà nào cưới vợ, xây nhà mới… nói chung là chuyện hỉ sự hay tang sự, ai thích phô trương đều sẽ tìm Lý Vạn Niên.
Lý Vạn Niên quanh năm không ở nhà, mưa gió gì cũng chỉ lo kể chuyện. Nếu việc kể chuyện mang lại thu nhập khá thì cũng được, nhưng ông trời sinh tính tình phóng khoáng, không quan trọng chuyện tiền bạc, có thì cho hai đồng, không có thì mời bữa cơm cũng xong. Dương Kim Phượng không mắng ông thì mắng ai, mà mắng rồi ông cũng không sửa.
Người ta gọi đó là mê đắm, người già bảo một khi người ta đã mê đắm thứ gì đó thì họ sẽ trở nên vô tâm vô tính, cuộc sống sẽ trở nên tăm tối.
Cuộc sống nhà họ Lý quả thật kỳ lạ và mù mịt.
Mỗi khi Dương Kim Phượng mắng Lý Vạn Niên, Minh Nguyệt lại nghĩ đến ông nội, lông mày ông xù xì, trắng muốt, mỗi khi gió thổi là lại phất phơ. Ông luôn mỉm cười, không mắng mỏ hay đánh đập ai. Khi kể chuyện trống ca, đôi mắt ông sáng rỡ, vầng trán rộng rãi sáng rỡ, tất cả mọi thứ đều sáng rỡ.
Minh Nguyệt có trí nhớ tốt, Lý Vạn Niên bảo cô: "Con học điệu đàn ca của ông nhé." Dương Kim Phượng vớ lấy một thứ gì đó ném mạnh vào đầu ông: "Ông dám, dám thì chết ngoài đường luôn đi!"
Lý Vạn Niên quả thật đã chết ở bên ngoài.
Mỗi lần nghĩ đến ông nội, Minh Nguyệt lại cảm thấy cô đơn. Cô đơn rồi, cô bé lại chạm vào chiếc trống lớn của ông, chạm xong lại càng thấy cô đơn hơn.
Đến lần gà gáy thứ năm, chuông báo thức vang lên, Minh Nguyệt đạp xe đến thị trấn để kịp giờ tự học sớm. Khi buổi tự học sắp kết thúc thì Phạm Tiểu Vân, bạn cùng bàn của cô bé mới đến.
Cô giáo nói: "Sao ngày nào em cũng không dậy nổi thế?"
Phạm Tiểu Vân tỏ vẻ thờ ơ: "Em không muốn học nữa."
Cô giáo nói: "Mới lớp bảy đã không học nữa, có thể làm được gì chứ?"
Phạm Tiểu Vân cài một chiếc băng đô trên đầu, khi nói chuyện, chiếc băng đô cứ muốn nhảy nhót như ria mèo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!