Lúc ấy kinh hãi đến mức không dám nhìn kỹ, chỉ quét mắt lướt qua rồi đi vội. Bây giờ, lại được chứng kiến toàn bộ theo cách này.
Thảo nào mỗi lần hắn đổi tư thế, đều phải chống tay vô cùng khó khăn.
Cùng hắn sống chung ba ngày, vậy mà ta lại không hay biết trên người hắn còn mang nhiều vết thương như vậy.
Nghĩ lại ba ngày qua, ta ép hắn dậy, ép hắn uống nước, ép hắn ăn cơm… hận không thể tự tát cho mình một cái.
Đại phu soi xét một chỗ, lại thở dài một tiếng, rồi lại soi một chỗ khác, lại thở dài thêm một tiếng nữa.
Bỗng hắn đè giọng nói nhỏ một câu gì đó.
Thập Ngũ lập tức bật khóc: "Chủ tử, ngài đừng nhịn nữa, ngài phải tiểu ra mới được!"
Hắn như sực nhớ ra điều gì, vội quay sang cầu xin ta: "Cô nương, phiền cô nương ra ngoài một lát được không? Công tử nhà ta là bậc chính nhân quân tử, tuyệt đối không thể thất lễ trước mặt nữ nhi!"
…Phải rồi, suốt ba ngày nay ta chưa từng nghe thấy tiếng nước chảy.
Ta nghẹn lời, cổ họng như bị tắc nghẹn.
"Quản ngục! Đưa nàng ra ngoài."
Lần đầu tiên kể từ khi xuyên đến thế giới này, ta bước ra khỏi buồng giam, nhưng trong đầu chỉ nghĩ đến người trong lao.
Chờ đến khi tiếng nước róc rách ngừng lại, ta liền vội vã chạy đến song sắt nhìn vào.
Trong phòng giam, mười mấy ngọn đèn được thắp lên, sáng trưng.
Đại phu quả là có tay nghề giỏi, kim, dao, chỉ đều linh hoạt như thêu hoa trên vải. Lại dùng rượu nồng, nước muối để rửa vết thương nhiều lần, băng gạc quấn quanh người hắn dày đến mấy vòng.
Hắn bị lật qua lật lại kiểm tra thương thế, nhưng vẫn nằm bất động, tựa như đã đứt hơi.
Đến khi hai ngón tay bị bẻ gãy được nối lại, hắn thét lên đau đớn, mấy tên cai ngục cũng không giữ nổi.
Mười ngón nối liền tim, ta không dám tưởng tượng cơn đau đó khủng khiếp đến mức nào.
Ta thậm chí còn chưa biết tên hắn, chưa rõ thân phận hắn. Nhưng khi nghe tiếng gào thảm ấy, ta bỗng thấy đau như chính mình bị thương.
Nhưng có một khoảnh khắc, hắn nhìn ta qua song sắt.
Ánh mắt hắn tối sầm, rồi đột nhiên dừng mọi giãy giụa, nhắm chặt mắt, nghiến răng chịu đựng.
Tim ta treo lơ lửng, sợ đến mức hắn cứ thế mà c.h.ế. t đi, đến nỗi hai tay bám chặt song sắt cũng run lẩy bẩy.
Lúc này, ta mới hiểu được câu "thiếu gia quân tử đoan chính" của Thập Ngũ.
Quân tử không muốn để lộ dáng vẻ nhục nhã của mình trước mặt người khác.
Cuối cùng, cuộc điều trị tàn khốc cũng kết thúc. Hắn đã ngất lịm.
Đại phu thở dốc một lúc, sau đó quay sang ta: "Trong lao không có ai chăm sóc, mọi chuyện đành nhờ cô nương vậy."
"Ta đã kê thuốc, mỗi ngày sắc hai thang, sẽ có người đưa vào. Đợi thuốc nguội bớt rồi hãy đút, cặn thuốc trong đáy bát cũng phải uống hết."
Ta gật đầu lia lịa, ghi nhớ từng lời ông ấy dặn vào đầu.
Bất chợt, sau lưng ta ngưa ngứa như có côn trùng bò qua, khiến ta giật mình.
Quay đầu lại, ta giật thót khi thấy khuôn mặt trắng bệch của Hỉ công công.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!