29
Tấm vải đen vẫn phủ kín cửa sổ, chúng ta hoàn toàn quên mất đâu là ngày, đâu là đêm.
Mơ hồ nghe thấy tiếng Phương Thế Hữu gào lên ngoài trướng:
"Đồ gian thần! Ngươi dựa vào cái gì mà nhốt tỷ tỷ của ta? Nếu nàng ấy có chỗ nào đắc tội với ngươi, muốn g.i.ế. c hay róc xương lột da thì cứ nhằm vào ta đây! Bắt nạt nữ nhân thì có bản lĩnh gì hả?!"
"Buông ta ra! Các ngươi bắt ta làm gì?!"
Ta muốn thắp đèn xem thử canh giờ.
Vừa mới nhỏm dậy được nửa người, lại bị con hồ ly tinh này kéo ngược trở lại.
"Hắn chỉ là một tên thổ phỉ ranh con, ăn nói hàm hồ, hành xử ngang ngược, đáng chết."
Chăn bông cuộn chặt lấy hai chúng ta, hắn cúi xuống, từ từ hôn dọc theo cổ ta.
Ta đẩy không ra, chỉ biết run lên bần bật.
"Chàng mới là ngang ngược vô lý…"
Hắn khẽ cười, như đã chấp nhận số mệnh, nhưng ngay giây tiếp theo, một trận mưa hôn cuồng nhiệt lại trút xuống.
Trước đây đọc tiểu thuyết ngôn tình, ta mãi không hiểu nổi cụm từ "nụ hôn cuồng nhiệt như bão tố" có nghĩa là gì.
Bây giờ thì ta đã ngộ ra rồi… Đúng là cuồng nhiệt như bão tố, môi lưỡi quấn quýt, hơi thở hỗn loạn, mãnh liệt đến mức không cách nào chống cự.
Nhưng ta – một nữ nhân kiên cường như chim ưng, sao có thể chịu thua trên giường được?! Ta vận dụng toàn bộ những chiêu trò từng đọc trong tiểu thuyết ngày trước.
"Run cái gì?" Ta cắn môi hắn cười nhạo, "Vừa rồi không phải còn rất mạnh miệng sao?"
Nhưng ngay sau đó, ta cảm nhận được một giọt nước mắt rơi xuống má mình.
Đến lượt ta run rẩy.
Hắn càng lúc càng mạnh mẽ, vừa khóc vừa cắn chặt răng tiếp tục.
…
Tin tốt là, hai mươi bảy năm cuộc đời, cuối cùng ta cũng được nếm vị thịt.
Tin xấu là, ta đau lưng mất hai ngày mới xuống giường được.
Tin đồn "Tể tướng hoang dâm giữa ban ngày, nửa đêm gọi nước ba lần" mọc cánh mà bay khắp đại doanh chủ tướng.
Ta có chút ngượng ngùng, nhưng không cảm thấy hổ thẹn.
Thế gian này, ta không ràng buộc, không vướng bận, có thể gặp được người mình yêu, còn gì vui mừng hơn?
Ai chê cười sau lưng thì kệ họ thôi.
Người duy nhất khó dỗ nhất, lại là Phương Thế Hữu.
Hắn đeo bộ mặt như mất cả cha lẫn mẹ, ngày nào cũng lượn qua lượn lại trong doanh trướng như cô hồn dã quỷ.
Mỗi khi nhìn thấy Hựu Niên, hắn chỉ hận không thể hóa ánh mắt thành phi tiêu, đ.â. m hắn thành một tổ ong vò vẽ.
Mỗi khi thấy ta, Phương Thế Hữu lại bưng mặt khóc rống:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!