Chương 25: (Vô Đề)

Ta chẳng hiểu gì về hoàng quyền hay phẩm hàm chức vị. Giữa ta và hắn không phải là những xiềng xích lễ nghi đó.

Chỉ là mỗi lần nhìn hắn, ta đều phải nhìn xuyên qua lớp trường bào lộng lẫy ấy thật lâu, mới có thể nhớ lại dáng vẻ của hắn ngày xưa.

Ngày xưa ấy, hắn đầu tóc rũ rượi, thương tích đầy mình.

Nghĩ lại mà buồn cười.

Người mà ta nhớ mãi vẫn là hắn của những ngày cơ cực, khi ta và hắn co ro trong chăn, lặng lẽ sưởi ấm nhau trong bóng tối của thiên lao.

Ngày ấy, ta dám gõ vào đầu hắn, dám dùng ngón tay chấm dầu bôi lên môi hắn khi nứt nẻ.

Khi ngủ, ta dang chân dang tay chiếm chỗ, ghét hắn nằm chiếm chăn, liền dùng chân đạp hắn ra mép giường.

Bây giờ hắn khoác áo lụa là không chút nếp nhăn, từng sợi tóc mai, từng đường nét lông mày đều được thợ chải chuốt cẩn thận.

Viên minh châu đã được phủi sạch bụi.

Hắn đã trở nên xa lạ với ta mất rồi.

Ta chẳng có việc gì làm trong đội tuần tra, ngoài thành cứ cách một dặm có một trạm gác, cứ mười bước lại có một lính canh. Ta chỉ cưỡi ngựa lang thang, cuối cùng bị đại tướng quân sai người lôi về.

"Cô nãi nãi, người thương tình bọn ta đi! Người cứ mất dạng như vậy, sắc mặt Thừa tướng  đại nhân kia sắp đen đến mức có thể ăn thịt người rồi!"

Ta bật cười, sao có thể nói quá như thế.

Hựu Niên đối xử với ai cũng nhã nhặn ôn hòa, hành sự thận trọng đúng mực.

Vừa vén rèm bước vào, cảnh tượng trước mặt khiến ta c.h.ế. t sững.

Quan viên, thị vệ quỳ đầy đất.

"Sao vậy?"

Vị Tuần phủ đứng lên, khuôn mặt đắng chát, vội vã chắp tay hành lễ với ta.

"Thứ cho hạ quan không dám nói, cô nương vào trong xem sẽ rõ."

Nghe hắn nói vậy, lòng ta bắt đầu thấp thỏm bất an, nhón chân bước vào nội thất.

Trước mắt bỗng tối sầm.

Đây đâu còn là căn phòng trong sáng gọn gàng như ngày trước?

Tất cả cửa sổ đều bị bịt kín bằng vải đen, chỉ có hai ngọn nến leo lét chiếu sáng.

Hựu Niên mặc áo trắng nằm dưới đất, trông như đã không còn hơi thở.

"Hựu Niên! Huynh làm sao thế?"

Ta chưa nhìn rõ xung quanh, đã vội chạy tới, trán đập mạnh vào song sắt lạnh buốt.

Những cột sắt to bằng ngón tay cắm sâu xuống đất, bịt kín cửa vào nội thất. Trên cửa có một ổ khóa sắt lớn, chìa khóa còn cắm trên đó.

Trên trần nhà, vẫn là bầu trời sao mà ta đã từng may vá cho hắn.

Trên bàn, vẫn còn bộ bài Ma sói ta dạy hắn chơi ngày ấy.

Trong khoảnh khắc đó, ký ức trào dâng, tràn ngập trong đầu ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!