Ta năm nay đã hai mươi sáu.
Phương Thế Hữu mới mười chín.
Ba năm qua, ta luôn coi hắn như một tiểu tử non nớt.
Lần đầu hắn cầm đầu nhóm thổ phỉ xuống núi, cha vừa mới mất, nội bộ tranh đấu không yên, hắn không có nơi nào để đi, mới lập sơn trại riêng, ra ngoài cướp bóc.
Mẻ hàng đầu tiên cướp được… chính là ta.
Lúc đó, ta sợ hắn g.i.ế. c mình, cố gắng nịnh nọt hắn, giặt quần áo, khâu vá, nấu ăn.
Sau này bị cưỡng chế nhập ngũ, ta quen tay, thói quen cũng không bỏ được.
Khâu mũ, khâu giày, tiện tay làm thêm một đôi cho hắn.
Hấp bánh bao, làm kẹo đường, đa số cũng vào bụng hắn.
Nuôi mãi, nuôi mãi… thành đệ đệ lúc nào không hay.
Ta đang suy nghĩ xem phải từ chối như thế nào cho khéo léo.
Bỗng nhiên, một vòng tay ôm chặt lấy ta từ phía sau.
26
Lúc đầu chỉ ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng.
Rồi mới cảm nhận cái lạnh buốt.
Áo choàng hạc trên người hắn dính đầy tuyết vụn, lạnh lẽo dán chặt vào má ta.
Cái ôm này thật xa lạ.
Hơi ấm này cũng xa lạ.
Bờ vai rộng, vững chắc này, chẳng có chút gì quen thuộc cả.
Phương Thế Hữu lập tức bùng nổ, xông lên đẩy hắn ra.
Người kia bị đẩy lùi một bước, nhưng tay vẫn không buông ra.
Bàn tay trắng như sứ ấy, chẳng ngờ lại có sức mạnh lớn đến vậy. Hắn ghì chặt cổ tay ta, mặc cho Phương Thế Hữu ra sức kéo, hắn cũng nhất quyết không chịu buông.
"Ngươi là ai? Dám tùy tiện ôm nữ nhân, còn ra thể thống gì?!"
"Có tin ta đánh c.h.ế. t ngươi không?!"
"Thừa tướng? Dù có là thừa tướng cũng không thể lôi lôi kéo kéo!"
"Trong quân của ta, hành vi này phải đánh ba mươi trượng!"
"Lễ nghi đâu? Vương pháp đâu?"
Phương Thế Hữu siết chặt nắm đấm, rồi lại buông ra, hai tay chống nạnh, lớn tiếng mắng chửi như hỏa pháo sắp nổ tung.
"Đại tướng quân! Huynh có quản không?!"
"Có người dám ức h.i.ế. p Tình tỷ tỷ của ta kìa!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!