Chương 21: (Vô Đề)

Phương Thế Hữu quay đầu liếc mắt, nhịn không được cười khì một tiếng:

"Quan to chừng này, mà xuống xe cũng giống gà con mới ra khỏi vỏ, một bước hụt chân ngã sóng soài!"

Ta trừng mắt lườm hắn:

"Nhỏ giọng chút đi! Chọc giận người ta thì ngươi lãnh đủ đấy! Nhanh lên, mau về mổ heo, băm nhân, gói bánh bao thôi."

Đang vội vàng rảo bước trở về, trong chớp mắt, ta chợt nghe có ai đó cất giọng khàn khàn gọi:

"Tiểu Ngư..."

Ta xoa xoa tai, quay đầu nhìn quanh.

Nhưng bốn phía không còn tiếng động gì nữa.

24

Vị Thừa tướng kia quả thực tâm tư khó lường.

Chiều hôm ấy, Đại tướng quân lệnh cho tất cả nữ nhân trong quân doanh rửa mặt sạch sẽ, thay y phục chỉnh tề rồi đến chủ soái doanh bái kiến.

"Lớn lối thật đấy, cứ như đang tuyển thiếp vậy!"

"Mấy tên quan triều đình chẳng có tên nào tốt đẹp! Đặt chân vào doanh trại đêm đầu tiên đã đòi ca kỹ hầu hạ rồi."

"Tình tỷ tỷ, tỷ có đi không?"

Ta cầm đĩa giấm, từng miếng từng miếng gắp bánh bao, ăn đến là ngon miệng, nghe vậy bèn bật cười:

"Ta đi làm gì chứ? Người ta cần mỹ nhân hầu hạ, còn ta mặt to, eo thô, chân tay vụng về, người lại đầy mùi lương khô và thuốc thang. Hầu hạ không nổi đâu! Ha ha ha!"

Cả bàn nữ binh cười rộ lên.

Chúng ta trốn trong trướng ăn bánh bao, trong khi số nữ nhân bị triệu tập vắng mất mười mấy người.

May mắn thay, Đại tướng quân là người hiểu lý lẽ, lại biết che chở cho thuộc hạ, chỉ nhắm một mắt mở một mắt, cứ thế mặc kệ chuyện này cho qua.

Nghe nói Thừa Tướng lần đó ngã không nhẹ.

Từ trên xe ngựa lăn thẳng xuống đất, đến tận hôm nay vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.

Nhưng tính tình người này lại kỳ quái, không chịu nghỉ ngơi dưỡng thương cho tốt, mỗi ngày đều khoác áo lông hạc, ngồi trước doanh trướng, thẫn thờ nhìn từng người ra vào.

Dù gió lạnh cắt da cắt thịt, mặt mũi và đôi tay bị rét đến mức đỏ ửng, hắn cũng không chịu rời đi.

Đại tướng quân hết cách, bèn dựng cho hắn một cái mái che gió, những ngày nắng ấm thì mặc kệ cho hắn ngồi đó, còn lúc gió tuyết lớn thì sai người vác hắn về lều nghỉ.

Quân doanh ai nấy đều rì rầm bàn tán, cho rằng vị Thừa Tướng này có bệnh… ở trong đầu.

25

Trong quân doanh có những nhiệm vụ như trực cổng, tuần tra, gác đêm, vân vân.

Phương Thế Hữu thích nhất nhận ca tuần tra bên ngoài thành. Dù mùa đông gió rét căm căm, hắn vẫn không ngại. Hắn có thể lần mò trong đống gạch vụn dưới chân tường cũ, bắt được dã thú nhỏ, lột da nướng ăn.

Ta cười hắn háu ăn, suốt ngày chỉ nghĩ đến miếng thịt.

Hắn thì cười hì hì, khoanh tay đầy vẻ thần bí:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!