Chương 20: (Vô Đề)

Đám chúng ta về sau đều là binh sĩ được điều động từ sáu tỉnh phía Bắc. Loạn thế không có mấy quân chính quy, phần lớn là thổ phỉ bị bắt, lưu dân, phạm nhân trọng tội bị lưu đày, hỗn loạn hợp thành một đội quân.

Sau hai năm luyện binh và chinh chiến, dần dần cũng có chút bộ dáng quân đội.

Ta dựa vào chút kiến thức đọc sách, biết chữ, biết tính toán mà trở thành người được tướng quân trọng dụng.

Cũng nhờ có kinh nghiệm chữa thương cho Hựu Niên năm xưa, ta được đưa vào trướng quân y, chính thức có một chỗ đứng trong doanh trại.

Nhưng ta đã đánh mất tung tích của hắn.

Nghe nói phế thái tử liên thủ với thế gia, đoạt lại giang sơn.

Nghe nói đám gian đảng tạo phản cùng bọn hoạn quan cướp đi tám triệu lượng bạc trong quốc khố, chạy thẳng xuống phương Nam. Số bạc kia rơi vào tay thương nhân, làm giá lương thực tăng vọt, khiến dân chúng lầm than, lưu dân biến thành sơn tặc.

Tướng quân đưa chúng ta vào nội địa thu mua lương thực, đồng thời bảo vệ một phương bách tính.

Cái gọi là trận cướp pháp trường rầm rộ năm đó, giữa thời cuộc rối ren lại chẳng lưu lại chút dấu vết nào.

Thậm chí, chẳng ai biết từng có chuyện đó xảy ra.

Mỗi lần gặp thương nhân từ kinh thành đến, ta đều lao tới hỏi thăm tin tức.

— Có từng nghe qua vị Thế tử biểu tự là "Hựu Niên" chưa?

Nhưng người dân bình thường nào biết biểu tự của hoàng tộc?

"Là vị thế tử từng bị tống vào thiên lao ấy!" Ta vội vàng nói.

Thương nhân lắc đầu: 

"Chỉ tính riêng kinh thành đã có hơn mười vị thân vương, tân hoàng vừa lên ngôi đã luận công phong thưởng, lại sắc phong thêm tám vương gia ngoại tộc. Mấy vị vương gia đó ai cũng trung thành tận tụy, người nào mà chẳng từng bị lôi ra từ trong thiên lao?"

"Còn thế tử, người sống kẻ chết, kẻ tranh đoạt ngôi vị rồi bị phế truất, dùng bốn bàn tay cũng đếm không xuể."

"Thiên hạ loạn lạc khắp nơi, chỗ nào cũng có kẻ tạo phản, chỗ nào cũng có người chết. Lưu dân thì cướp bóc, thổ phỉ thì chiếm đoạt tài sản, quan gia thì chiếm đất xưng hùng. Bách tính vung cuốc cầm rìu, kết thành bè phái, coi việc khởi nghĩa là vinh quang."

"Giờ thiên hạ truyền nhau một câu đồng d.a. o — thử đoán xem là gì?

"Hoàng đế thay phiên ngồi, năm nay đến lượt ta rồi!"

"Thời thế như vậy, hoàng thượng lực bất tòng tâm, lương thực không đủ, bạc không có, đến ngay cả hoàng thân còn sống cũng bị đẩy ra ngoài cầm quân dẹp loạn."

Ta mờ mịt nhìn về phương Nam, nơi hoàng thổ cuồn cuộn phủ kín đất trời.

Ta chưa từng hiểu, vì sao người xưa viết thơ biệt ly lại mang nỗi buồn thê lương đến vậy.

Hóa ra, có những người chỉ cần xoay người một cái, lần gặp lại tiếp theo đã không biết là khi nào.

Hai cánh tay ta mỏng manh, thân thể này quá nhỏ bé để có thể bon chen trong loạn thế.

Được doanh trại bảo hộ, có cơm ăn áo mặc, ta đã thấy là phúc phận lớn rồi.

Ta quay về phía vầng trăng, dập đầu một cái.

Hựu Niên à, nguyện chúc huynh cả đời bình an.

Bên cạnh, tiểu tướng quân họ Phương ngả người dựa lên tường thành, cười nhạt:

"Ai mà suốt ngày miệng nói "Không tin thần phật", thế mà bây giờ lại quỳ trước trăng mà khấn bái thế này?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!