Và cả pháo hoa chỉ cần mở miệng là có...
Những người, những chuyện ấy như tia chớp nối liền, giáng thẳng vào đầu ta một cách rõ ràng như ban ngày.
"Thảo xà hôi tuyến, phục mạch thiên lý." (Cỏ rắn đường dài, như dòng chảy ngầm vắt qua ngàn dặm.)
Ta rướn cổ, nhón chân mà nhìn kỹ vẻ mặt của hắn, mong thấy được hắn có phải đang tính kế trong lòng.
Nhưng người qua kẻ lại như bóng ma chen chúc, ta nhìn chẳng rõ gì cả.
Bên tai vang lên tiếng tù nhân gào khóc, tiếng cười điên loạn, tiếng rên xiết, tiếng van xin.
Bọn họ ai cũng khoác trên mình bộ áo tù bẩn thỉu, mang trên cổ chiếc gông nặng trịch.
Có người kéo tay đứa con thơ, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
Có người què quặt, bước thấp bước cao, lê từng bước nặng nề.
Có người quỳ sụp trên bậc thềm, cầu xin cai ngục nhắn lại vài lời cho thân nhân.
Có người đứng thẳng lưng, tóc trắng thưa thớt, khuôn mặt hốc hác nhưng ánh mắt vẫn mang theo cốt cách của kẻ sĩ.
Đi ra khỏi cổng lao, ông ta còn thong dong phất tay chào bách tính bên đường.
Hừ, so xem ai diễn giỏi hơn phải không?
Ta bật người lao ra khỏi bóng tối, ngẩng cao đầu bước vào ánh dương chói lọi.
"Ngửa mặt cười lớn bước ra cửa, ta đâu phải hạng cỏ lau tầm thường!"
"Hôm nay chỉ có thiếu niên ta, dám hỏi trời đất ai dám cản!"
"Một thân xông pha ba ngàn dặm, một kiếm từng địch vạn đại quân!"
Xung quanh lặng ngắt như tờ, bách tính và cả những tử tù chưa từng gặp mặt, tất cả đều tròn mắt nhìn ta.
Được rồi, ta diễn hỏng rồi, hu hu hu…
Ta co ro ngồi trong xe tù, nước mắt lặng lẽ rơi.
Rõ ràng trong phim, nhân vật chính chỉ cần hô một câu, chẳng phải xung quanh sẽ reo hò ủng hộ sao?
Hóa ra đây không phải kịch bản mà ta làm nhân vật chính…
Lên đến đài hành quyết, ai nấy đều bị gắn lên lưng một tấm bảng gỗ, trên đó viết rõ họ tên, gọi là thẻ vong mệnh.
Giám quan ra lệnh quỳ xuống, nhưng chẳng mấy ai chịu nghe, tất cả đều đứng thẳng lưng.
Còn gần một canh giờ nữa mới đến chính ngọ, một tên tiểu lại mặc áo xanh rướn cổ đọc bản tội trạng của chúng ta.
Không có loa phóng thanh, hắn ta gào đến khàn cả giọng, đọc vấp lên vấp xuống, trông thật khổ sở.
Không khí chẳng có chút gì trang nghiêm như trên phim cả.
Dưới đài đông nghịt dân chúng, có người bê bát cơm, có người bế trẻ con. Lác đác có mấy vị nho sĩ vận áo dài xanh, mặt đầy nghiêm nghị.
Nhưng đa số đều mang vẻ tò mò xen lẫn ngơ ngác, hệt như đám ông bà tụ tập ngoài cổng làng xem đồ tể g.i.ế. c lợn.
Hồng Trần Vô Định
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!