Chương 15: (Vô Đề)

Ồ, có nhân có quả, hợp lý.

Ta vươn tay ra khỏi song sắt, nhận lấy túi giấy dầu, nhón một viên kẹo mạch nha bỏ vào miệng.

Ngọt đến tận đáy lòng, ta liền hê hê hê cười ngốc.

Đường ở thời đại này là một loại vật tư chiến lược, chắc chắn giá cả không hề rẻ.

Những cai ngục chơi với ta trước giờ đều không nỡ mua, có lần ta ăn được hai xiên kẹo hồ lô, mà chỉ được một lớp đường thật mỏng bọc bên ngoài.

Loại kẹo mạch nha này không biết làm từ công thức gì, dính răng khủng khiếp, kéo tơ dài loằng ngoằng, nhai đến mỏi cả quai hàm.

Đến khi ta hoàn hồn, ngước mắt lên thì phát hiện—

Hựu Niên đang dịu dàng nhìn ta.

Phùng công công cũng từ ái nhìn ta.

Đám tiểu thái giám theo hầu cũng trợn tròn mắt nhìn ta.

Cảm giác như mình biến thành con khỉ trong sở thú.

Lặng lẽ đứng dậy, ta đi vào bên trong súc miệng.

Phùng công công vẫn giữ vẻ hiền hòa.

"Đại Lý Tự vẫn chưa phán án, Thế tử gia cứ yên tâm, bên ngoài có rất nhiều người đang lo lắng cho ngài."

Hồng Trần Vô Định

Hựu Niên chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng, ngay cả mí mắt cũng không thèm nâng.

Những kẻ ta và hắn có thể tin, không có bao nhiêu.

Đặc biệt là bây giờ, Tân hoàng thái độ mập mờ, không ít cai ngục nhận ra Hựu Niên có cơ hội được trọng dụng lại, nên thi nhau nịnh bợ lấy lòng.

"Thế tử gia cứ xem như mình đang tu thân dưỡng tính trong lao này, có điều gì cần, cứ giao cho lão nô đi làm."

Hựu Niên trước giờ rất lạnh nhạt, nhất là đối với những kẻ lai lịch không rõ mà lại chủ động bày tỏ thiện ý.

"Ta không cầu gì cả."

Hắn chỉ nhìn về phía ta.

"Tiểu Ngư, muội muốn cầu gì không?"

Tim ta đập thình thịch.

"Ta muốn cầu gì cũng được sao?"

Phùng công công cười hiền, khóe mắt nheo lại đầy nếp nhăn.

"Đương nhiên rồi."

Bên ngoài hơn mười đôi mắt dõi theo ta, chờ xem ta sẽ đưa ra nguyện vọng kinh thiên động địa gì.

Ta bật dậy, đi lòng vòng quanh phòng giam.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!