Chương 14: (Vô Đề)

16

Chúng ta bịa đặt lung tung một hồi, kéo theo vô số nhân vật, dây dưa với đủ loại thế lực, khiến cho Tân hoàng dù có hai tháng cũng chưa chắc điều tra ra đầu mối.

Tội lỗi trong lòng ta giảm đi đáng kể, mà Hựu Niên cũng có thể ăn cơm trở lại, ngủ được một giấc yên lành.

Ban ngày ta nằm dài trên giường, gác chân hát nghêu ngao, đến trưa ăn lẩu thịt dê, buổi chiều rủ người chơi Ma sói, buổi tối ăn cá hấp mềm ngọt đến từng thớ thịt.

Sung sướng như thần tiên.

Hồng Trần Vô Định

À không, phải nói là sướng như Diêm Vương.

Nhưng mà, trên tường lao ngục đã kín đặc những vạch đếm ngày.

Ta và Hựu Niên sống dưới lòng đất, ba tháng rồi chưa từng nhìn thấy mặt trời.

Ta ngày nào cũng bắt Hựu Niên làm bài tập bảo vệ mắt, chỉ sợ hai đứa thị lực thoái hóa, đến một ngày mở mắt ra đã thành người mù.

Trước khi ngủ, ta được ngâm bồn nước hoa, có bốn nha hoàn hầu hạ, một người mát

-xa da đầu, một người cầm lò sưởi hong khô tóc cho ta, một người xoa tinh dầu vào tay chân, còn một muội muội có nụ cười ngọt nhất, cầm tăm bạc, bóc nho sao cho không dập không rách vỏ.

Lột xong một quả, nàng cười tươi như hoa:

"Cô nương, há miệng ra nào."

Nước nho chua ngọt tan trong miệng ta.

Khiến ta không nhịn được mà cảm thán sâu sắc:

Chế độ phong kiến thật đáng chết, để những cô bé mười bốn, mười lăm tuổi hầu hạ người khác.

Nhưng mà… ta cũng sắp c.h.ế. t rồi.

Được hưởng chút chăm sóc cuối đời, thì có sao đâu?

Nghĩ vậy, ta liền tận hưởng một cách vô cùng yên tâm thoải mái.

Chỉ tiếc là không có ai cắt tóc.

Tóc ta dài tới tận đầu gối, trước khi ngủ phải tết thành hai bím, rồi quấn lên cao ngoài gối đầu.

Nếu không, mỗi lần xoay người, tóc sẽ bị đè gãy cả đống, đau đến nhe răng trợn mắt.

Người hầu kẻ hạ ra vào hằng ngày, nhưng không ai giúp ta cắt tóc, cũng không ai giúp Hựu Niên cạo râu.

Bởi vì đây là quy tắc của thiên lao: Ngoại trừ cai ngục, không ai được phép mang theo vật sắc bén, tránh phạm nhân đoạt d.a. o g.i.ế. c người, gây bạo loạn trong ngục.

Chờ tóc khô xong, ta chui vào chăn bông, giơ cánh tay lên ngửi thử.

"Hề hề hề, ta thơm quá!"

Lại ghé sát cổ Hựu Niên, hít một hơi thật sâu.

"Hề hề hề, huynh cũng thơm quá!"

Ta nhe cả hàm răng trắng bóc mà cười như con ngốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!