1
Ta xuyên đến đây vào một đêm mưa.
Đầu đau nhức choáng váng, trước mắt toàn là máu.
Bên tai loáng thoáng tiếng mấy nam nhân thô lỗ mắng chửi:
"Ngươi, Ngô Tam, tên ngu xuẩn này! Nhất định phải kéo bọn ta theo góp vui? Giờ thì hay rồi, rước lấy mạng người rồi đấy!"
"Ta nào biết con nha đầu này lại dám liều c.h.ế. t lao đầu vào tường? Lão tử còn chưa kịp cởi đai lưng, ả đã húc tới! Mặt thì mềm, xương lại cứng thật!"
"Ê, các ngươi nhìn xem, vẫn chưa c.h.ế. t hẳn đâu! Hình như còn một hơi thở."
"Mau ném ả về lao đi! C.h.ế. t ở đây, quản ngục chắc chắn lôi đầu bọn ta xuống!"
Chúng kéo lê ta, vứt mạnh xuống đất, bụi bặm rơm rạ văng tung tóe, khiến ta sặc đến cay mũi.
Ta không dám ho một tiếng, đầu đau đến nổ tung.
Khó nhọc hé mắt nhìn quanh.
Ba mặt tường đá, một mặt song sắt, dưới đất rải đầy rơm mục nát, góc tường vài con chuột co cụm lại, thỉnh thoảng phát ra tiếng kêu chít chít.
Haha, thật là một khởi đầu c.h.ế. t tiệt!
Ta thử gọi:
"Hệ thống?"
"Thiên mệnh nhân?"
"Cục xuyên thư?"
Không một ai đáp lại.
2
Máu trên trán ta chẳng bao lâu liền khô lại.
Thiên lao không có cửa sổ, chẳng thể nhìn thấy mặt trời mọc hay trăng sao chìm xuống. Chỉ có thể dựa vào thời gian cai ngục đưa cơm để đoán ngày tháng.
Mỗi ngày một bữa: khi thì bánh bao kèm rau cải, khi thì cháo loãng với củ cải khô, thỉnh thoảng phảng phất mùi t.h.ị. t nhưng trong bát chẳng thấy miếng nào.
Chẳng c.h.ế. t đói, cũng chẳng thể sống cho ra sống.
Phần lớn thời gian, ta đói đến ruột gan cào xé, nhưng không dám nghĩ nhiều. Chỉ đè chặt bụng đau, lê bước đến bên tường, rút cây trâm gỗ cài trên đầu ra, khắc thêm một nét ngang.
Ngày thứ mười ba.
Tường đất xốp đến rơi vụn, dễ đào lắm, chỉ cần châm trâm vào là thủng ngay một lỗ.
Ta từng nghĩ, hay là thử bắt chước Tiêu Thận Khắc (Shawshank), đào một đường thông ra ngoài thiên lao. Nhưng chưa qua ba ngày, trâm đã chạm đến vách đá, cứng rắn vô cùng, chẳng thể đào thêm nửa phân.
Xem ra thiên lao này là xây dưới lòng đất, bởi thế mới chẳng có lấy một ô cửa sổ.
Ta chán nản, nhưng rất nhanh lại phấn chấn tinh thần, nhân lúc mỗi ngày cai ngục mang cơm tới, liền lân la đến cửa ngục bắt chuyện.
"Đại ca, hiện giờ là mùa nào rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!