Sáng hôm sau, khi Giang Linh thức dậy thì Cố Thanh Việt đã đi làm rồi. Trên bàn ăn trong nhà vẫn còn bữa sáng cô ấy chuẩn bị sẵn. Một tờ giấy được đè dưới bình sữa bò. Giang Linh cầm miếng sandwich cắn dở trong miệng, lấy tờ giấy ra:
"Nhớ uống sữa bò."
Dù biết Cố Thanh Việt sẽ không thấy, Giang Linh vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Cảm giác như vậy hình như cũng không tệ.
Một giấc ngủ dậy có người yêu làm bữa sáng, buổi chiều mình tan làm sớm về nấu bữa tối cho người yêu ăn.
Nhẩm tính ra cũng ăn ý phết chứ đùa.
Càng nghĩ như vậy, Giang Linh càng cảm thấy bữa sáng này ngon cực kỳ.
Trước đây, cô luôn nghe nói ăn sáng ngon sẽ vui vẻ cả ngày, hôm nay Giang Linh cuối cùng cũng thực hiện được điều này.
Vương Chi gọi điện bảo cô chuẩn bị trước cho buổi tiệc tối, Giang Linh không nói hai lời liền đồng ý.
Đương nhiên, cũng có một chút lý do nhỏ khác.
Dù sao tối nay cô có thể "nhận biết" Cố Thanh Việt.
Vương Chi sợ cô làm hỏng việc, nên gọi Quách Hiểu Hiểu đến giám sát. Giang Linh không muốn lộ địa chỉ nhà mình, nên sau khi Vương Chi nói Quách Hiểu Hiểu sẽ đến giúp cô thì cô liền ra khỏi nhà, bắt taxi đi đến căn hộ đối diện công ty.
Giang Linh không ngờ Quách Hiểu Hiểu đến lại còn mang theo lễ phục cho cô.
"Chị Vương nói chị chưa từng tham gia tiệc tối, sợ chị mất mặt nên đã chuẩn bị sẵn cho chị rồi."
Nhìn ánh mắt thương hại của Quách Hiểu Hiểu, Giang Linh thật sự không nói nên lời rằng mình có vài bộ lễ phục cao cấp đặt may riêng, chỉ gật đầu cảm ơn thiện ý của họ.
"Chị, em nói chị nghe, chị không biết đâu, mọi người trong công ty đều nói chị Vương thiên vị, nói chị không có thực lực tốt như vậy mà được dẫn đi cũng phí hoài."
Tay Giang Linh đang chỉnh sửa lễ phục khẽ dừng lại một chút. Giờ phút này cô cũng không biết có nên khen Quách Hiểu Hiểu thẳng thắn không, cô ấy cuối cùng cũng hiểu ý của Quách Hiểu Hiểu hôm qua khi nói các nghệ sĩ khác ghét bỏ cô ấy là gì.
"Thật ra..." Giang Linh muốn nói thật ra không cần thẳng thắn như vậy, bản thân cô thế nào cô còn không biết sao? Kết quả Quách Hiểu Hiểu hiểu sai ý, trả lời: "Thật ra chị rất tuyệt mà, tuy chị toàn đóng mấy vai phụ, nhưng đều là vai phụ chất lượng cao đấy. Chị nghĩ xem, cảnh trong phim 'Như Ý Truyền Thuyết' không phải đã mê mẩn biết bao nhiêu người sao?
Mặc dù mấy người đó chỉ có ba phần nhiệt tình..."
Giang Linh thấy cái miệng nhỏ của Quách Hiểu Hiểu cứ thao thao bất tuyệt, nhìn bộ dạng còn có thể lải nhải rất lâu, Giang Linh thở dài, ôm lễ phục đi về phía phòng ngủ.
Quách Hiểu Hiểu còn tưởng cô ấy buồn, lại chuẩn bị mở miệng an ủi, kết quả Giang Linh đơn giản trực tiếp cắt ngang lời cô ấy: "Thật ra em không cần nói cho chị biết đâu."
Có lẽ âm lượng của Giang Linh có chút lớn, dọa Quách Hiểu Hiểu, chỉ thấy cô ấy một lúc lâu không nhúc nhích.
"Chị muốn nói cái này." Giang Linh hỏi lại một lần, "Hiểu chưa?"
Quách Hiểu Hiểu làm một động tác bịt miệng, sau đó gật đầu.
"Ngoan."
Quách Hiểu Hiểu nhỏ hơn Giang Linh ba tuổi, vừa tốt nghiệp cấp ba đã ra đời bươn chải. Rất nhiều lúc Giang Linh cũng chỉ coi cô ấy như một nửa em gái mà đối xử.
Chiều tối, xét thấy "tiền án" Giang Linh từng bỏ chạy giữa chừng, lần này Vương Chi đích thân đến đón cô ấy.
Ngày hôm nay cái thế trận này, Giang Linh có chút sợ hãi.
Cô chỉ muốn công khai một chút "nhận biết" Cố Thanh Việt thôi mà, sao mà khó khăn thế này.
Địa điểm tiệc tối ở câu lạc bộ Vân Vang, cách công ty cũng chỉ nửa tiếng đi xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!