Chương 27: (Vô Đề)

Giang Linh nghe vậy liền biết cô ấy đang nói về buổi phỏng vấn hôm nay, chớp chớp mắt: "Chị đoán xem."

Cố Thanh Việt hiếm hoi nở nụ cười: "Rất tinh mắt."

"Đi thôi."

Quách Hiểu Hiểu đi theo phía sau hai người, đầu óc mờ mịt, không phải vì nội dung cuộc nói chuyện của hai người, mà là... Cố Thanh Việt thế mà lại cười như vậy! Loạt sự kiện hiếm có trong đời!

Quách Hiểu Hiểu choáng váng, cô ấy làm sao mà càng ngày càng cảm thấy Cố Thanh Việt đối với Giang Linh có gì đó không đúng?

Khi Cố Thanh Việt và Giang Linh vào câu lạc bộ, mọi người hầu như đã đến đông đủ.

Sau khi ăn cơm xong, chụp ảnh chung xong có người đề nghị tiếp tục đi hát karaoke. Ngay cả nhà làm phim cũng phụ họa nói có lẽ đây là lần gặp nhau cuối cùng, sau lần này có thể cả đời sẽ không gặp lại nữa.

Những lời tương tự Giang Linh đã từng nghe từ miệng giáo viên chủ nhiệm cấp ba.

"Chị Giang Linh, chị cũng đi chứ?" Tưởng Tĩnh ngồi bên tay trái cô ấy, vẻ mặt mong chờ nhìn cô ấy.

"Ừm." Giang Linh nghĩ nghĩ dù sao ngày mai có một ngày nghỉ ngơi, hôm nay có thể thả lỏng một chút.

Mà nhà làm phim đã sớm biết Cố Thanh Việt không thích tham gia những trường hợp này, liền hỏi cô ấy trước thời gian có cần tài xế đưa về không.

Ai ngờ Cố Thanh Việt chỉ thản nhiên hỏi một câu: "Bây giờ đi sao?"

"Hả?" Nhà làm phim không phản ứng kịp.

"Cô không phải nói có người về sau không gặp được sao?" Cố Thanh Việt ánh mắt nghi hoặc nhìn cô ấy.

Nhà làm phim: "......"

Ai mà biết cô còn để ý những chuyện đó.

Câu lạc bộ có phòng KTV riêng, tầng tiếp theo là đến.

Sau khi ăn cơm xong, đoàn người đều liên tục chiến đấu ở phòng KTV.

Nhân viên đoàn làm phim tính cách đều tương đối thoải mái, vừa đến phòng KTV, năm cái micro đều bị giành trước. Nhưng mà chỉ giành micro thì vô ích, điểm quan trọng còn phải có chỗ chọn bài. Tưởng Tĩnh vô cùng thông minh mà trực tiếp chiếm cứ chỗ chọn bài, không chỉ thế còn nhanh tay lẹ mắt giật được một cái micro.

Tuy rằng hiện tại chọn bài có thể trực tiếp quét mã QR, nhưng vẫn chủ yếu dùng bàn chọn bài tại chỗ.

Mọi người dường như cũng không ngờ Tưởng Tĩnh ngày thường ôn hòa dịu dàng lại bá đạo như vậy.

"Chị Giang Linh, chị có bài nào muốn hát không?" Tưởng Tĩnh hỏi.

"Không cần, em hát đi." Giang Linh cười cười.

"Chị Tâm đâu?" Tưởng Tĩnh gọi chị Tâm cũng chính là nhà làm phim.

Nhà làm phim vẫy vẫy tay: "Tôi ngũ âm không đầy đủ nên không hát, tôi chỉ đến nghe các bạn trẻ hát thôi."

"Vậy chị Thanh Việt đâu?"

Tưởng Tĩnh hỏi một vòng kết quả không ai hát, đành phải tự mình chọn bài hát, sau đó nhường chỗ chọn bài ra.

Tưởng Tĩnh chọn một bài hát tiếng Anh, cô ấy tuy là sinh viên khoa diễn xuất, nhưng cũng từng học ca hát, giọng nói ngọt ngào dịu dàng, chọn bài hát này cũng vô cùng phù hợp với cô ấy.

Cô ấy vừa hát xong, liền nghe thấy tiếng nhà làm phim vỗ tay: "Hát hay quá."

Tưởng Tĩnh được nhà làm phim khen như vậy còn có chút thẹn thùng, mặt hơi đỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!