"A~"
Tiếng cười khẽ bất ngờ của Cố Thanh Việt khiến Giang Linh hơi ngớ người, miễn cưỡng nuốt miếng cơm vừa nhét vào miệng, mở lời hỏi: "Chị cười gì vậy?"
Cố Thanh Việt không trả lời, chỉ chăm chú nhìn màn hình điện thoại trong tay. Giang Linh thấy cô ấy đặt điện thoại nằm ngang trong lòng bàn tay, trong lòng mơ hồ đoán rằng cô ấy đang xem... video.
Trong lòng Giang Linh vang lên một tiếng chuông báo động: không phải chứ, trợ lý nhỏ lại nhỏ mọn đến vậy sao? Cô ấy lẽ nào không cảm thấy mình đang tạo dựng một hình tượng nghiêm túc, có trách nhiệm và hoàn hảo cho thần tượng của cô ấy trước mặt cô sao?
"Muốn xem không?" Cố Thanh Việt lắc lắc điện thoại trong tay, cười hỏi.
Giang Linh cảm thấy Cố Thanh Việt đang lắc không phải điện thoại, mà là trái tim cô ấy. Không chút nghĩ ngợi mà lắc đầu, sau đó vùi đầu ăn cơm.
"Quả thật, cũng không tệ lắm." Một lúc lâu sau, Giang Linh nghe thấy đánh giá của Cố Thanh Việt.
Mặc dù vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc, nhưng Giang Linh trong lòng lại âm thầm tán đồng lời cô ấy nói.
Xem đi xem đi, ngay cả chính chủ cũng thấy video này hay.
"Em thấy chị đóng phim học đường thế nào?" Cố Thanh Việt đột nhiên mở lời hỏi.
Đừng nói fan, ngay cả Giang Linh cũng hy vọng Cố Thanh Việt có thể đóng thêm vài bộ phim học đường. Dù sao trong tâm trí cô ấy, điều đáng nhớ nhất vẫn là hình ảnh Cố Thanh Việt thời cấp ba: dáng người cao ráo, tóc đen dài thẳng, luôn giữ vẻ ngoài phong đạm vân khinh*.
* thanh thoát, nhẹ nhàng, không bận tâm thế sự
Vốn dĩ chỉ dựa vào vẻ ngoài đó cũng đủ để cô ấy nhận được sự yêu thích trong trường, đương nhiên, tiền đề là tính cách phải thân thiện một chút.
Nhớ lại Cố Thanh Việt lúc đó, Giang Linh thậm chí còn cảm thấy việc Cố Thanh Việt có thể tốt nghiệp thuận lợi đã là một kỳ tích.
Hoặc là không nói lời nào, hoặc là chọc tức người khác. Ở ngôi trường đó, số người cô ấy đắc tội không hề ít.
Lúc đó thậm chí có một bạn nam muốn theo đuổi cô ấy. Khi tỏ tình, cậu ấy chọn sân vận động đông người, nhưng không ngờ lại bị Cố Thanh Việt hoàn toàn ngó lơ. Bạn nam đó có mối quan hệ tốt trong trường, hơn nữa Cố Thanh Việt ngày thường cũng không mấy khi nói chuyện, thường xuyên ngồi một mình trong góc, bạn nam đó đại khái cảm thấy nhất định sẽ thành công, còn hứa xong việc sẽ mời mọi người ăn cơm.
Khi đó Giang Linh cũng ôm tâm trạng xem kịch. Tuy nói khi bạn nam tìm cô ấy giúp đỡ cô ấy đã từ chối, nhưng cô ấy cũng muốn biết Cố Thanh Việt khi yêu sẽ như thế nào, liệu có giống những cặp đôi đang yêu bên người tỏa ra bong bóng màu hồng, liệu có... nói nhiều hơn một chút hay không.
Sự thật chứng minh, Cố Thanh Việt người này thật sự không có mấy tế bào cảm xúc. Người khác mạo hiểm bị kỷ luật để dàn dựng hiện trường ở sân vận động, kết quả bị hoàn toàn ngó lơ. Nhìn thấy Cố Thanh Việt vô tình như vậy, như là nghiệm chứng lời cô ấy nói khi cãi nhau với Cố Thanh Việt mấy ngày trước: cô ấy không có trái tim.
Cố Thanh Việt chính là không có trái tim.
Sau này, bạn nam đó sau khi bị từ chối cảm thấy mình mất mặt, năm lần bảy lượt quấy rầy Cố Thanh Việt. Trước đây gặp phải loại tình huống này Giang Linh khẳng định sẽ cảm thấy những người này chướng mắt, nhưng mấy ngày này cô ấy tương đương với giật mình, khiến Giang Linh chẳng chút tâm tình nào. Sự thật chứng minh không có Giang Linh, Cố Thanh Việt cũng có thể sống rất tốt.
Ban đầu Giang Linh thật sự chỉ là người đứng ngoài cuộc, và Cố Thanh Việt cũng đúng là đã rất tốt khi tự mình xử lý mọi chuyện "theo cách của cô ấy" mà không cần đến Giang Linh. Ngay từ đầu bạn nam đó cũng thật sự chỉ là trêu chọc nhẹ nhàng, nhưng điều cậu ta không nên làm nhất chính là lấy thông tin điều tra được để châm chọc Cố Thanh Việt.
Loại người này, cũng xứng xuất hiện trước mặt Cố Thanh Việt sao?
"Em cảm thấy chị có thể đóng một vai hoa khôi lạnh lùng bị theo đuổi, sau đó bị học sinh hư để ý, lúc này nửa kia của chị từ trên trời giáng xuống, giúp đỡ chị, từ đó chị phương tâm ám hứa*, tạo nên một câu chuyện tình yêu đẹp từ học đường đến váy cưới."
* lòng thầm yêu
Giang Linh cảm thấy câu chuyện mình nghĩ ra cũng không tệ lắm, nói xong còn khẳng định như thể đang gật đầu tự khen mình.
Đại khái Cố Thanh Việt cũng không nghĩ tới câu hỏi của cô ấy Giang Linh lại trả lời nhiều đến vậy, ngay cả cốt truyện cũng đã nghĩ kỹ rồi.
Một lúc lâu sau, mới nghe thấy Cố Thanh Việt hơi ngần ngại dò hỏi: "Cái này không phải... là tiểu thuyết em viết đó chứ?"
Nghe thấy Cố Thanh Việt nói vậy, Giang Linh ho khan vài tiếng, như thể bị đoán trúng tâm tư nên mặt có chút mất tự nhiên: "Chỉ là một tình tiết thôi... Chị đừng xem thường loại cốt truyện này, khán giả thích xem nhất đấy."
Như thể tán đồng lời cô ấy nói, Cố Thanh Việt gật gật đầu, biểu cảm như đang suy tư: "Cho nên em trước đây thật sự đã viết cốt truyện này sao?"
Giang Linh cắn răng: "Cũng đã lâu rồi, em trước đây viết cái gì đã quên từ lâu rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!