"Chị về lúc 5 giờ." Cố Thanh Việt trông có vẻ khá vui, "Lại đây."
Giang Linh ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh cô ấy, có chút gượng gạo.
Cô gần như quên mất phải ở cạnh Cố Thanh Việt như thế nào. Trong ký ức của cô, cô luôn quát tháo Cố Thanh Việt, đến nỗi bây giờ Giang Linh muốn bình thường lại cũng không làm được. Kết hôn hơn hai năm, thời gian ở cùng nhau chỉ vỏn vẹn mấy tháng.
"Em gầy đi rồi." Cố Thanh Việt đánh giá cô một lúc lâu mới lên tiếng, "Không ăn uống tử tế à?"
"Có ăn."
Căn nhà chìm vào im lặng.
Giang Linh hồi tưởng xem có phải mình đã khiến tình hình trở nên quá khó xử không, định nói gì đó thì nghe thấy Cố Thanh Việt hỏi: "Đói bụng không? Muốn ăn gì?"
"Em tự làm được." Vừa mới đứng dậy, Giang Linh lại nhận ra mình vừa nói gì, nhìn về phía Cố Thanh Việt, vẫn thấy cô ấy đang cúi đầu xem kịch bản, nét mặt không có gì bất thường.
"Chị muốn ăn gì không?"
Cố Thanh Việt lắc đầu, mắt vẫn không rời khỏi kịch bản.
Giang Linh đi vào bếp, đóng cửa lại rồi dựa vào cửa, không nhịn được vỗ vỗ miệng mình: "Mày có biết nói chuyện không hả? Có biết nói chuyện không?"
Từ tám năm trước, Giang Linh đã không thể đối xử với cô ấy như trước nữa. Cô biết bây giờ hôn ước của họ chỉ là một hợp đồng thương mại, cô chỉ là một quân cờ mà Cố Thanh Việt dùng để kiềm chế bố mẹ cô ấy. Cô luôn tỉnh táo, nhưng cũng cam tâm tình nguyện.
Giang Linh nấu đơn giản, chỉ nửa bát mì nước lã, còn chẳng dám cho dầu.
"Em ăn mỗi thế này thôi à?" Cố Thanh Việt thấy không thể tin được. Trong ký ức của cô ấy, Giang Linh từ hồi cấp hai chưa bao giờ ăn ít hơn hai bát cơm, thế mà bây giờ chỉ ăn hơn nửa bát mì sao?
Giang Linh "Ừ" một tiếng: "Đây là điều một nghệ sĩ nên làm mà."
Trong việc quản lý vóc dáng, Giang Linh vẫn rất tự giác.
Cố Thanh Việt dường như khẽ cười, còn kèm theo giọng điệu châm biếm: "Em tính là nghệ sĩ gì chứ, mấy năm nay em đã đóng phim gì đâu?"
Đấy, cô ấy biết ngay mà, sự bình thản lúc nãy chỉ là giả tạo.
"Đó là do chị không quan tâm thôi," Giang Linh lẩm bẩm nói.
Cố Thanh Việt đặt kịch bản sang một bên, như thể đồng ý lời cô nói mà gật đầu: "Đúng vậy, nhưng cũng không cần thiết phải quan tâm."
Bỗng chốc, Giang Linh cảm thấy bát mì nước lã của mình càng thêm vô vị.
Ăn qua loa vài miếng, Giang Linh rửa sạch bát rồi đi vào phòng tắm.
Cố Thanh Việt xưa nay là người luôn làm việc không ngừng nghỉ, số ngày cô ấy ở nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay. Không biết lần này cô ấy sẽ ở nhà bao lâu.
Giang Linh vừa ra khỏi phòng tắm, tóc còn ướt sũng. Cô vuốt tóc sang một bên, dùng khăn đội đầu lau khô. Ở nhà, cô ít khi dùng máy sấy, cũng coi như một thói quen.
Cố Thanh Việt đang xem TV, không biết cô ấy đang tìm gì, liên tục bấm điều khiển đổi kênh. Thấy Giang Linh bước ra, cô ấy nhìn về phía Giang Linh định nói gì đó thì thấy dáng vẻ cô ấy đang lau tóc. Từ góc độ của Cố Thanh Việt, cô ấy chỉ có thể thấy một phần gương mặt của Giang Linh: lông mi dài và cong vút, đôi mắt sáng đẹp mà không hề diêm dúa, làn da trắng như ngọc lộ ra ngoài, vòng eo nhỏ nhắn.
Cố Thanh Việt cẩn thận suy nghĩ, hình như họ đã không gặp nhau hơn ba tháng rồi.
Giang Linh lau tóc một lúc, cũng không biết có phải ảo giác không, từ khóe mắt cô luôn cảm thấy Cố Thanh Việt đang nhìn mình. Giang Linh khẽ nghiêng mặt, quả nhiên bắt gặp ánh mắt của cô ấy.
Chỉ thấy cô ấy khẽ mỉm cười, giọng nói ôn hòa: "Lại đây."
Sự dịu dàng của cô ấy đối với Giang Linh như một lời nguyền, chỉ cần cô ấy nhẹ nhàng vẫy tay hoặc gọi tên cô, cô đều sẽ bất chấp tất cả mà lao đến bên cạnh cô ấy, giống như lúc trước bố mẹ cô đã khuyên cô rất nhiều lần đừng như vậy. Bố mẹ chỉ nghĩ cô làm vậy vì gia đình, vì công ty, chỉ có cô biết, sở dĩ cô đồng ý thỏa thuận này, chỉ vì Cố Thanh Việt.
Cố Thanh Việt cầm lấy chiếc khăn đội đầu trong tay cô, dịu dàng nói: "Chị giúp em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!